Bồ Tát Trì Thế là một vị Bồ Tát được nhắc đến trong kinh điển Phật giáo, đặc biệt trong Kinh Trì Thế Đà La Ni. Ngài được biết đến với hạnh nguyện bảo vệ và duy trì thế giới, giúp chúng sinh thoát khỏi khổ đau và đạt được an lạc.
Mến chào các bạn,
Mật Phước Tự xin giới thiệu với quý đạo hữu, bài giảng của Thầy Quảng Nghệ, về Phẩm Bồ Tát Trì Thế, trong kinh Duy Ma Cật.
Sau đây là bản sách nói, từ bản chép tay của Thầy Quảng Nghệ. Kính mời quý đạo hữu cùng lắng nghe.
Phật bảo Bồ-tát Trì-Thế:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Bồ-tát Trì Thế bạch Phật:
– Bạch Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? Nhớ lại lúc trước, con ở nơi tịnh-thất, bấy giờ ma Ba-tuần đem một muôn hai nghìn Thiên-nữ giống như trời Đế-Thích, trỗi nhạc đờn ca đi đến chỗ con ở, ma cùng với quyến thuộc cúi đầu làm lễ dưới chân con, chấp tay cung kính đứng sang một bên. Trong ý con cho là trời Đế-thích nên bảo rằng: “Lành thay, mới đến Kiều-Thi-Ca! Dù là có phước chớ nên buông lung. Ông nên quán ngũ dục là vô-thường để cầu cội lành, ở nơi thân mạng, tài-sản mà tu pháp bền chắc”.
– Ma-Vương nói với con: “Thưa Chánh-Sĩ! Xin ngài nhận một muôn hai nghìn Thiên-nữ này để dùng hầu hạ quét tước”. Con nói rằng: “Nầy Kiều-Thi-Ca! Ông đừng cho vật phi-phát nầy, tôi là kẻ sa-môn thích-tử, việc ấy không phải việc của tôi…”. Nói chưa dứt lời, bỗng ông Duy-Ma-Cật đến nói với con: “Đây chẳng phải là Đế-Thích, mà là ma đến khuấy nhiễu ông đấy!…”. Ông lại bảo ma rằng: “Các vị Thiên-nữ nầy nên đem cho ta, như ta đây mới nên thọ”. Ma sợ hãi nghĩ rằng: “Có lẽ ông Duy-Ma-Cật đến khuấy rối ta chăng? – Ma muốn ẩn hình mà không thể ẩn, ráng hết thần-lực, cũng không đi được. Liền nghe giữa hư-không có tiếng rằng: “Nầy Ba-Tuần! Hãy đem Thiên-nữ cho ông Duy-Ma-Cật thì mới đi được”. Ma vì sợ hãi, nên miễn cưỡng cho.
Khi ấy ông Duy-Ma-Cật bảo các thiên nữ rằng:
– Ma đã đem các ngươi cho ta rồi, nay các ngươi đều phải phát tâm vô-thượng chánh-đẳng chánh-giác. Rồi ông theo căn-cơ của Thiên-nữ mà nói pháp để cho phát ý đạo, và bảo rằng: “Các ngươi đã phát ý đạo, có pháp vui để tự vui chớ nên vui theo ngũ-dục nữa”.
– Thiên-nữ hỏi: “Thế nào là Pháp vui?”
Đáp: “Vui thường tin Phật, vui muốn nghe pháp, vui cúng-dường tăng, vui lìa ngũ-dục, vui quán ngũ ấm như oán tặc, vui quán thân tứ đại như rắn độc, vui quán nội-nhập (sáu căn) như không, vui giữ gìn đạo-ý, vui lợi-ích chúng sanh, vui cung kính cúng-dường bực sư-trưởng, vui nhẫn nhục nhu-hoà, vui siêng nhóm căn-lành, vui thiền-định chẳng loạn, vui rời cấu-nhiễm đặng trí tuệ sáng-suốt, vui mở rộng tâm bồ-đề, vui hàng-phục các ma, vui đoạn phiền-não, vui thanh-tịnh cõi nước Phật, vui thành-tựu các tướng tốt mà tu các công-đức, vui trang-nghiêm đạo-tràng, vui nghe pháp thâm-diệu mà không sợ, vui ba môn giải-thoát mà không vui phi thời, vui gần bạn đồng học, vui ở chung với người không phải đồng học mà lòng không chướng-ngại, vui giúp đỡ ác tri-thức, vui gần thiện-tri-thức, vui tâm hoan-hỷ thanh-tịnh, vui tu-vô-lượng pháp đạo-phẩm. Đó là pháp vui của Bồ-tát”.
Khi ấy ma Ba-tuần bảo các Thiên-nữ rằng:
“Ta muốn cùng các người trở về Thiên-cung”.
Các Thiên-nữ đáp: “Ông đã đem chúng tôi cho cư sĩ, chúng tôi có pháp vui, chúng tôi vui lắm, không còn muốn vui theo ngũ-dục nữa”.
– Ma liền thưa với ông Duy-Ma-Cật rằng: “Xin ngài nên xả các Thiên-nữ nầy; người đem tất cả vật của mình để bố thí cho kẻ khác, đó mới là Bồ-tát”.
Ông Duy-Ma-Cật nói: “Ta đã xả rồi, ngươi hãy đem đi để cho tất cả các người được Pháp-nguyện đầy đủ”.
Lúc ấy các Thiên-nữ hỏi ông Duy-Ma-Cật rằng: “Chúng tôi làm thế nào ở nơi cung ma?”
Ông Duy-Ma-Cật đáp: “Này các chị, có pháp-môn tên “Vô-tận-đăng”, các chị nên học. Vô-tận-đăng là ví như một đèn mồi đốt trăm ngàn ngọn đèn, chỗ tối đều sáng, sáng mãi không cùng tận. Như thế đó các chị! Vả lại một vị Bồ-tát mở mang dẫn dắt trăm nghìn chúng-sanh phát tâm bồ đề, đạo-tâm của mình cũng chẳng bị tiêu mất, tuỳ nói pháp gì đều thêm lợi-ích cho các pháp lành, đó gọi là “vô-tận-đăng”. Các chị dầu ở cung ma – mà dùng pháp môn: “Vô-tận-đăng” này làm cho vô số Thiên-nữ phát tâm vô-thượng chánh-đẳng chánh-giác, đó là báo ơn Phật, cũng là làm lợi ích cho tất cả chúng-sanh”.
Bấy giờ các Thiên-nữ cúi đầu đảnh lễ dưới chân ông Duy-Ma-Cật rồi theo ma Ba-tuần trở về Thiên-Cung, bỗng nhiên biến mất không còn thấy nữa.
Bài giảng đến đây là hết.
Bài Viết Liên Quan
Xăm Quan Thánh 22
Xăm Quan Thánh 22: Thượng Cát 第二十二号簽 上吉碧玉池中開白蓮莊岩色梧自天然生來骨格超凡俗正是人間第一仙碧仙注更宜出入莫遲延士子板高折桂枝婚合自然生貴子萬般謀望趁明時 Âm: Bích ngọc trì trung khai bạch liên,Trang nghiêm sắc ngộ tự...
Bài 97: Hạnh Khiêm Cung
Khiêm cung có phải lạ đâu! Nhưng làm sao hiểu cho sâu chữ này? Khiêm cung phải hiểu cho ngay...
Xăm Quan Thánh Số 14: Hạ Hạ
Xăm Quan Thánh Số 14: Hạ Hạ 第十四号簽 下下一見佳人便喜欢誰知去後有多般人情冷暖君休訝瀝涉應知行路難碧仙注作喜反成憂盧花埋不收世情多反覆守已是良謀 Âm: Nhất kiến giai nhân tiện hỷ hoanThùy tri khứ hậu...
Xăm Quan Thánh 53
Xăm Quan Thánh 53: Hạ Hạ 第五十三号簽 下下艱難險阻路蹊跷南鳥孤飛依北巢今日貴人曾識靣相逢却在夏秋交碧仙注謀為先阻後通亨事用心機遂所行若得貴人提拔䖏諸般方可事圗成 Âm: Gian nan hiểm trở lộ khi kiêu,Nam điểu cô phi y...
Bài 10: Hồng Ân Cho Đất Việt
Phật Quyền đào tạo hiền tài Giúp dân giúp nước mai này đi lên Hồng ân từ Đấng Bề Trên...
Xăm Quan Thánh 33
Xăm Quan Thánh 33: TRUNG BÌNH 第三十三号簽 中平不分南北與西東眼底昏昏耳似聾熟讀黃庭經一卷不論貧賤與窮通碧仙注是非不管一在紛紜見如不見聞如不聞 Âm: Bất phân nam bắc dữ tây đông,Nhãn để hôn hôn nhĩ...
Xăm Quan Thánh 61
Xăm Quan Thánh 61: Trung Bình 第六十一号簽 中平嘯聚山林兇悪俦善良無事苦煎憂主人大笑出門去不用干戈盗賊休碧仙注心驚如踏一層冰果敬反成度量生一葦一航波浪定駸駸喜色靄門庭 Âm: Tiếu tụ sơn lâm hung ác thù,Thiện lương vô sự khổ...
Xăm Quan Thánh 75
Xăm Quan Thánh 75: Thượng Cát 第七十五号簽 中吉生前結得好姻缘一笑相逢情自親相當人物無高下得意休論富與貧碧仙注兩情如水素流通何况姻缘一日同分外人交分外話如鴻遇順穩乘風 Âm: Sinh tiền kết đắc hảo nhân duyênNhất tiếu tương phùng tình...