Mục Kiền Liên (Mahā-Moggallāna) là một trong mười đại đệ tử xuất sắc của Phật Thích Ca, được biết đến với danh hiệu “Đệ nhất thần thông”. Ngài nổi tiếng với những khả năng phi thường trong việc vận dụng thần thông để giáo hóa và giúp đỡ chúng sinh, cũng như đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển và truyền bá giáo pháp.

Phật bảo Đại Mục Kiền Liên rằng:
– Ông đến thăm bịnh ông Duy Ma Cật.
Mục Kiền Liên bạch Phật:
– Bạch Thế Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại trước kia, con vào trong thành Tỳ-Da-ly, ở trong xóm làng, nói pháp cho các hàng cư-sĩ nghe, lúc ấy, ông Duy Ma Cật đến bảo con rằng:,
Nầy ngài Đại Mục Kiền Liên, nói pháp cho bạch-y-cư-sĩ, không phải như ngài nói đó. Vả chăng nói pháp phải đúng như pháp (xứng tánh) mà nói, pháp không chúng-sanh, lìa chúng-sanh cấu; pháp không có ngã, lìa ngã cấu; pháp không có thọ mạng, lìa sanh-tử; pháp không có nhơn, làn trước làn sau đều dứt; pháp thường vắng lặng, bặt hết các tướng; pháp lìa các tướng, không phải cảnh bị duyên; pháp không danh-tự, dứt đường ngôn-ngữ; pháp không nói năng, lìa giác-quán; pháp không hình tướng, như hư-không; pháp không hí-luận, rốt-ráo là không; pháp không ngã-sở, lìa ngã-sở; pháp không phân-biệt, lìa các thức; pháp không chi so sánh, không có đối đãi;

pháp không thuộc nhân, không nhờ duyên; pháp đồng pháp tánh, khắp vào các pháp; pháp tùy nơi như, không có chỗ tùy; pháp trụ thật-tế, các bên (hữu, vô, thường, đoạn), không động được, pháp không lay động, không nương sáu trần; pháp không tới lui, thường không dừng, (trụ); pháp thuận Không, tùy Vô-Tướng, ứng Vô-Tác; pháp lìa tốt xấu; pháp không thêm bớt; pháp không sanh diệt; pháp không chỗ về; pháp ngoài mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; pháp không cao thấp; pháp thường trụ không động; pháp lìa tất cả quán hạnh. Thưa ngài Đại Mục Kiền Liên! Pháp tướng như thế, đâu có thể nói ư?
Vả chăng người nói pháp, không nói không dạy, còn người nghe, cũng không nghe không được, ví như nhà huyễn-thuật nói pháp, cho người huyễn-hóa nghe, phải dụng tâm như thế mà nói pháp, phải biết căn cơ của chúng-sanh có lợi độn. Khéo nơi tri-kiến, không bị ngăn ngại, lấy tâm đại-bi, ngợi khen pháp Đại-thừa, nghĩ nhớ đền trả ơn phật, chớ để ngôi Tam-bảo dứt mất, như vậy mới nên nói pháp.
Bài Viết Liên Quan
Câu Chuyện Số 2: Thần Nguyễn Trung Trực
Thần Nguyễn Trung Trực Chimđađa là người Việt gốc Miên. Thời cuộc biến ông ta thành người Miên gốc Việt....
Lời tựa
MẬT GIÁO (Các Giáo Lý Bí Truyền)LỜI TỰA Nhóm Mật Giáo xin giới thiệu đến các đạo hữu quyển sách...
Bài 169: Được mất thành không
Đua tranh chi giữa dòng đời? Sang hèn, hơn thiệt… cũng thời mau qua Lợi danh như áng mây sa,...
Câu Chuyện Số 7: Thần Lê Văn Duyệt
Lúc đó Thầy già còn trẻ, ở vào độ tuổi 36, còn đi chỗ này, chỗ kia truyền đạo. Có...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 22
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 22 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: ĐƯỢC CỨU SỐNG NHỜ LINH TÍNH Ông nội chết đi...
Giải Mã Giấc Mơ – Vần B
Giải Mã Giấc Mơ - Vần B BÀ VÃI, CÔ VÃI Mơ thấy bà vãi, có khả năng được quý...
Bài 111: Chơn tu
(Lời người tu già gửi người còn đang bước) Tu không áo, mão, trượng, khăn Chỉ cần tâm sáng như...
Xăm Quan Thánh 68
Xăm Quan Thánh 68: Trung Bình 第六十八号簽 中平南販珍珠北販鹽年來幾倍貨財添勸君止此求田舎心欲多時何日厭碧仙注人事茫茫歷世艱得休閒䖏目休閒若謀富貴不知足自有灾愆不待言 Âm: Nam phạn trân châu, Bắc phạn diêm,Niên lai kỷ bội trinh...