Mục Kiền Liên (Mahā-Moggallāna) là một trong mười đại đệ tử xuất sắc của Phật Thích Ca, được biết đến với danh hiệu “Đệ nhất thần thông”. Ngài nổi tiếng với những khả năng phi thường trong việc vận dụng thần thông để giáo hóa và giúp đỡ chúng sinh, cũng như đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển và truyền bá giáo pháp.

Phật bảo Đại Mục Kiền Liên rằng:
– Ông đến thăm bịnh ông Duy Ma Cật.
Mục Kiền Liên bạch Phật:
– Bạch Thế Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại trước kia, con vào trong thành Tỳ-Da-ly, ở trong xóm làng, nói pháp cho các hàng cư-sĩ nghe, lúc ấy, ông Duy Ma Cật đến bảo con rằng:,
Nầy ngài Đại Mục Kiền Liên, nói pháp cho bạch-y-cư-sĩ, không phải như ngài nói đó. Vả chăng nói pháp phải đúng như pháp (xứng tánh) mà nói, pháp không chúng-sanh, lìa chúng-sanh cấu; pháp không có ngã, lìa ngã cấu; pháp không có thọ mạng, lìa sanh-tử; pháp không có nhơn, làn trước làn sau đều dứt; pháp thường vắng lặng, bặt hết các tướng; pháp lìa các tướng, không phải cảnh bị duyên; pháp không danh-tự, dứt đường ngôn-ngữ; pháp không nói năng, lìa giác-quán; pháp không hình tướng, như hư-không; pháp không hí-luận, rốt-ráo là không; pháp không ngã-sở, lìa ngã-sở; pháp không phân-biệt, lìa các thức; pháp không chi so sánh, không có đối đãi;

pháp không thuộc nhân, không nhờ duyên; pháp đồng pháp tánh, khắp vào các pháp; pháp tùy nơi như, không có chỗ tùy; pháp trụ thật-tế, các bên (hữu, vô, thường, đoạn), không động được, pháp không lay động, không nương sáu trần; pháp không tới lui, thường không dừng, (trụ); pháp thuận Không, tùy Vô-Tướng, ứng Vô-Tác; pháp lìa tốt xấu; pháp không thêm bớt; pháp không sanh diệt; pháp không chỗ về; pháp ngoài mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; pháp không cao thấp; pháp thường trụ không động; pháp lìa tất cả quán hạnh. Thưa ngài Đại Mục Kiền Liên! Pháp tướng như thế, đâu có thể nói ư?
Vả chăng người nói pháp, không nói không dạy, còn người nghe, cũng không nghe không được, ví như nhà huyễn-thuật nói pháp, cho người huyễn-hóa nghe, phải dụng tâm như thế mà nói pháp, phải biết căn cơ của chúng-sanh có lợi độn. Khéo nơi tri-kiến, không bị ngăn ngại, lấy tâm đại-bi, ngợi khen pháp Đại-thừa, nghĩ nhớ đền trả ơn phật, chớ để ngôi Tam-bảo dứt mất, như vậy mới nên nói pháp.
Bài Viết Liên Quan
Xăm Quan Thánh 43
Xăm Quan Thánh 43: Trung Cát 第四十三号簽 中吉一紙官書火急催扁舟速下浪如雷雖然目下多驚險保汝平安去復回碧仙注先驚水星驚後喜方為喜若問謀多事連綿無定止 Âm: Nhất chỉ quan thư hỏa cấp thôi,Biển chu tốc hạ lãng...
Câu Chuyện Số 7: Thần Lê Văn Duyệt
Lúc đó Thầy già còn trẻ, ở vào độ tuổi 36, còn đi chỗ này, chỗ kia truyền đạo. Có...
Xăm Quan Thánh 46
Xăm Quan Thánh 46: Trung Bình 第四十六号簽 中平君是山中萬戶候信知騎馬勝騎牛今朝馬上看春色爭似騎牛得自由碧仙注要作惺惺成幪憧誰知幪憧作惺惺多生巧計須成拙守已方一事稱心 Âm: Quân thị sơn trung vạn hộ hầu,Tín tri kỵ mã thắng...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 15
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 15 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Thế giới tâm linh của Hồ Cáp Ngô Duy Lâm...
Câu Chuyện Số 6: Lý Giải Thiên Linh Cái
Thiên Linh Cái mới đầu cũng chỉ là một vong hồn bình thường. Từ khi được kết nạp vào băng...
Bài 50: Tàng Kinh Các Hoàng Gia
“Làm sao mới được chân truyền. Kinh văn bí pháp Phật quyền mật tông?” Lão đây hiểu rõ tấm lòng...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 38
QUẺ SỐ 38 – TRUNG BÌNH TRIỆU Đông sơn diệu cầm DỊCH Non Đông dạo đàn TỔNG THI Thanh thế...
Trộm Pháp (Phần 3)
Sau đây cũng là một câu chuyện khác về “trộm pháp” của một anh bạn người Việt Nam mà tôi...