Đây là trải nghiệm của một cư sĩ Mật Pháp trước phút lâm chung của người thân.
“Hồi xưa tới giờ, ông nội con vốn dĩ là người vô thần chớ hổng tin vô chuyện tâm linh. Chuyện coi bói hay thờ cúng trong nhà ông cũng chỉ làm cho có lệ mà thôi. Từ dạo bị tai nạn năm 2004, việc đi đứng của ông trở nên khó khăn. Tới năm 2018, sức khỏe ông tuột dốc, phải nằm bịnh viện vì nhiều chứng bịnh như tiểu đường, tràn dịch màng phổi. Nhờ duyên lành, ông đã được nhận lễ điểm đạo của Mật pháp.
Một buổi sáng, ba con gọi điện báo tin ông nội đã yếu lắm rồi. Lúc con chạy về tới, ông không nói được nữa nhưng vẫn biết con cháu đang tề tựu để nhìn mặt ông lần cuối. Biết là giây phút chia xa đã tới, con kề tai khuyên ông niệm Phật, còn mình thì lo trì Ngũ Bộ Chú cầu nguyện liên tục từ sáng tới trưa, mong chư vị bề trên rước ông đi tu học.
Thiệt mầu nhiệm, trong lúc trì chú, con nhắm mắt lại thì thấy hàng hàng lớp lớp chư Phật hiện ra, bận y phục vắt chéo vai hai màu xám đậm và vàng y như bên Nam tông.
Đúng 14 giờ 25 phút, ông nội con trút hơi thở cuối cùng. Một người dì của con đã được điểm đạo, đang đứng khấn vái thì dì khóc một chặp rồi kể lại linh ảnh: Dì thấy một vị tiên râu tóc bạc phơ, bận đồ trắng, tay cầm phất trần dẫn ông nội đi qua một cây cầu. Dù lúc mất ông bận áo trắng quần xanh đậm, nhưng trong linh ảnh dì thấy ông bận bộ đồ nâu ngó trang trọng và đẹp lắm. Khi giở tờ giấy đắp mặt ông ra, da dẻ ông vẫn hồng hào chớ không hề trắng nhợt. Biết ông đã được rước đi tu học, con mừng rỡ khôn xiết.
Chuyện lo hậu sự cũng suôn sẻ lạ thường. Đêm trước trời mưa, sáng ra lại tạnh ráo. Tới chừng đưa ông ra đi, mây kéo tới che mát mẻ cả đoạn đường. Chiều đi đắp mộ thì trời lại hửng nắng vàng, công việc xong xuôi êm ái. Con biết đây là ân phước bề trên ban cho gia quyến.
Tối đó, khi đang ngồi một mình, con chợt nghe văng vẳng bên tai ba tiếng gọi tên mình bằng đúng giọng của ông nội. Con mới đánh bạo hỏi xem có phải ông đang ngồi kế bên không và xin ông cầm tay con, tự dưng tay con đưa ra và cảm nhận được một cái nắm tay thiệt chặt.
Qua trải nghiệm này, con mới hiểu rằng linh hồn nào có tu học thì mới được chư Phật rước đi về cõi lành.”
Bài Viết Liên Quan
Bài 4: Mật lệnh của Trời
Đây là ân lịnh của Trời Báo điềm cho khắp người nơi dương trần Đến thời được thấy phước ân...
Bài 45: Thơ Hồi Đáp Cho Học Trò
Trò rằng: “Thầy ở quá xa. Khó mà gặp gỡ khó mà tu theo Trò đây thấy thật cheo leo...
Bài 21: Đôi Lời Cùng Bậc Anh Hào
Lão nay bảy chục tuổi trời Hồi âm thơ tín chẳng thời được nhanh Lão mong gieo được duyên lành...
Bài 122: Giữ mình đừng giận
Tâm người như nước hồ thuLặng trong mới thấy mây ru bóng mìnhMột câu gió thoảng vô tìnhCũng khơi lay...
Ân phước được phục hồi thần kỳ
Đây là câu chuyện có thiệt của một cư sĩ Mật Pháp trải nghiệm. Con xin kể lại cái duyên...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 76
XĂM TẢ QUÂN SỐ 76 Tiểu tâm thiết tiểu tâm,Tu ký phòng Thìn Mẹo.Thần tiền cấp thiết tiểu,Khủng bị lưu...
Bài 195: Sống an yên
Con ơi xin chớ than thânBuồn vui gởi gió, nhẹ dần mà điĐời người ngắn ngủi mấy khiYêu thương chưa...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 17
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 17 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Thế giới tâm linh của Hồ Cáp Ngô Duy Lâm...