Đồng Tử Quang Nghiêm là một vị Bồ Tát tu hành chứng quả, dùng ánh sáng của trí huệ và công đức để trang nghiêm, nên có tên là Quang Nghiêm
Phật bảo Đồng-Tử Quang-Nghiêm:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Quang-Nghiêm bạch Phật:
– Bạch-Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại ngày trước con ở trong thành lớn Tỳ-Da-Ly vừa ra, lúc đó ông Duy-Ma-Cật mới vào thành, con liền chào và hỏi rằng: “Cư-sĩ, từ đâu đến đây?”
Ông đáp: “Tôi từ Đạo-tràng đến”.
Con hỏi: “Đạo-tràng là gì?”
Ông đáp: “Trực-tâm là Đạo-tràng, vì không hư dối; phát hạnh là đạo-tràng, làm xong các việc; thâm-tâm là đạo-tràng, thêm nhiều công-đức; Bồ-đề tâm là đạo-tràng, vì không sai lầm; bố-thí là đạo-tràng, không mong phước báo; trì giới là đạo-tràng, được nguyện đầy đủ; nhẫn-nhục là đạo-tràng, đối chúng-sanh tâm không chướng-ngại; tinh-tấn là đạo-tràng, không biến trễ; thiền-định là đạo-tràng, tâm điều-nhu; trí tuệ là đạo-tràng, thấy rõ các pháp, từ là đạo-tràng, đồng với chúng-sanh; bi là đạo-tràng, nhẫn chịu sự khổ nhọc; hỉ là đạo-tràng, ưa vui chánh pháp; xả là đạo-tràng, trừ lòng thương ghét; thần thông là đạo-tràng thành tựu pháp lục-thông; giải-thoát là đạo-tràng, hay trái bỏ; phương-tiện là đạo-tràng, giáo-hóa chúng-sanh; tứ-nhiếp là đạo-tràng, nhiếp độ chúng-sanh; đa-văn là đạo-tràng, đúng theo chỗ nghe mà thật hành; phục-tâm là đạo-tràng, chánh quán các pháp; ba mươi bảy phẩm trợ-đạo là đạo-tràng, bỏ pháp hữu vi; tứ-đế là đạo-tràng, chẳng dối lầm thế-gian; duyên khởi là đạo-tràng, từ vô-minh cho đến lão, tử, đều không hết; các phiền-não là đạo-tràng, biết là vô-ngã; tất cả pháp là đạo-tràng, biết các pháp vốn không; hàng ma là đạo-tràng, không lay động; tam giới là đạo-tràng, không chỗ đến; sư-tử-rống là đạo-tràng, không sợ-sệt; thập lực, vô-úy, bất cộng pháp là đạo tràng, không các lỗi; tam minh là đạo-tràng, không còn ngại; một niệm biết tất pháp là đạo-tràng, thành tựu nhất-thiết-chủng-trí. Như vậy Thiện-nam-tử! Nếu Bồ-tát đúng theo các pháp ba-la-mật mà giáo-hóa chúng-sanh, thời bao nhiêu việc làm, hoặc nhứt cử nhứt động, phải biết đều là từ nơi đạo-tràng mà ra, ở nơi Phật-pháp vậy”.
Bài giảng đến đây là hết
Bài Viết Liên Quan
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 22
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 22 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: ĐƯỢC CỨU SỐNG NHỜ LINH TÍNH Ông nội chết đi...
Câu Chuyện Số 5: Thiên Linh Cái
Cái chuyện thiên linh cái hình như hầu hết người Việt Nam nào cũng biết. Mỗi người đồn một kiểu....
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 34
XĂM TẢ QUÂN SỐ 34 Nhị nhơn đồng ý thổ kim khanh,Ýù dục cầu thân sự vị thành.Cánh đắc đông...
Bài 122: Giữ mình đừng giận
Tâm người như nước hồ thuLặng trong mới thấy mây ru bóng mìnhMột câu gió thoảng vô tìnhCũng khơi lay...
Bài 157: Giữ tâm vững như núi
Sóng đời khi lặng, khi dâng Người khôn biết giữ tấm lòng vững an Thị phi như gió giữa đàng...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 19
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 19 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Thế giới tâm linh của Hồ Cáp Ngô Duy Lâm...
Xăm Quan Thánh 41
Xăm Quan Thánh 41: Trung Cát 第四十一号簽 中吉自南自北自西東欲作天涯誰作梯遇鼠逢牛三弄笛好將名姓榜頭題碧仙注歷涉艱難求謀未遂富貴榮華顕達在後 Âm: Tự Nam tự Bắc tự Đông Tây,Dục đáo thiên nha thùy...
Xăm Quan Thánh 78
Xăm Quan Thánh 78: Hạ Hạ 第七十八号簽 下下家道丰腴自飽温也須肚裏立亁坤財多害已君當省福有脴胎禍有門碧仙注自家心地自家知莫管他人閒是非若能作福求安靜雖祸終能轉福機 Âm: Gia đạo phong du tự bão ôn,Dã tu đỗ lý lập...