Đồng Tử Quang Nghiêm là một vị Bồ Tát tu hành chứng quả, dùng ánh sáng của trí huệ và công đức để trang nghiêm, nên có tên là Quang Nghiêm
Phật bảo Đồng-Tử Quang-Nghiêm:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Quang-Nghiêm bạch Phật:
– Bạch-Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại ngày trước con ở trong thành lớn Tỳ-Da-Ly vừa ra, lúc đó ông Duy-Ma-Cật mới vào thành, con liền chào và hỏi rằng: “Cư-sĩ, từ đâu đến đây?”
Ông đáp: “Tôi từ Đạo-tràng đến”.
Con hỏi: “Đạo-tràng là gì?”
Ông đáp: “Trực-tâm là Đạo-tràng, vì không hư dối; phát hạnh là đạo-tràng, làm xong các việc; thâm-tâm là đạo-tràng, thêm nhiều công-đức; Bồ-đề tâm là đạo-tràng, vì không sai lầm; bố-thí là đạo-tràng, không mong phước báo; trì giới là đạo-tràng, được nguyện đầy đủ; nhẫn-nhục là đạo-tràng, đối chúng-sanh tâm không chướng-ngại; tinh-tấn là đạo-tràng, không biến trễ; thiền-định là đạo-tràng, tâm điều-nhu; trí tuệ là đạo-tràng, thấy rõ các pháp, từ là đạo-tràng, đồng với chúng-sanh; bi là đạo-tràng, nhẫn chịu sự khổ nhọc; hỉ là đạo-tràng, ưa vui chánh pháp; xả là đạo-tràng, trừ lòng thương ghét; thần thông là đạo-tràng thành tựu pháp lục-thông; giải-thoát là đạo-tràng, hay trái bỏ; phương-tiện là đạo-tràng, giáo-hóa chúng-sanh; tứ-nhiếp là đạo-tràng, nhiếp độ chúng-sanh; đa-văn là đạo-tràng, đúng theo chỗ nghe mà thật hành; phục-tâm là đạo-tràng, chánh quán các pháp; ba mươi bảy phẩm trợ-đạo là đạo-tràng, bỏ pháp hữu vi; tứ-đế là đạo-tràng, chẳng dối lầm thế-gian; duyên khởi là đạo-tràng, từ vô-minh cho đến lão, tử, đều không hết; các phiền-não là đạo-tràng, biết là vô-ngã; tất cả pháp là đạo-tràng, biết các pháp vốn không; hàng ma là đạo-tràng, không lay động; tam giới là đạo-tràng, không chỗ đến; sư-tử-rống là đạo-tràng, không sợ-sệt; thập lực, vô-úy, bất cộng pháp là đạo tràng, không các lỗi; tam minh là đạo-tràng, không còn ngại; một niệm biết tất pháp là đạo-tràng, thành tựu nhất-thiết-chủng-trí. Như vậy Thiện-nam-tử! Nếu Bồ-tát đúng theo các pháp ba-la-mật mà giáo-hóa chúng-sanh, thời bao nhiêu việc làm, hoặc nhứt cử nhứt động, phải biết đều là từ nơi đạo-tràng mà ra, ở nơi Phật-pháp vậy”.
Bài giảng đến đây là hết
Bài Viết Liên Quan
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 13
QUẺ SỐ 13 – ĐẠI CÁT TRIỆU Tích cốc phòng cơ. DỊCH Trữ thóc phòng đói. TỔNG THI Nhất thể...
Bài 109: Nguyện cầu
Cầu xin ơn đức Trời cao, Cho con nhẹ gánh qua bao khổ sầu Đời con lận đận bấy lâu...
Bài 17: Phụng Thờ Thiên Đình
Lạy Trời thương xót chúng sanh. Ban cho đất nước an lành mai sau Cầu mong thiên tử các trào...
PHẦN 5: GẶP GIỚI HIỀN PHÁP SƯ
Đường Thái Tông năm Trinh Quang Thứ năm (631 AC). Huyền Trang 32 tuổi đã phải trải qua trăm ngàn...
Ấn Độ Phật Học Nguyên Lưu Lược Luận (Phần 2)
BỘ PHÁI PHẬT HỌC (370-150 AC) TIẾT THỨ NHẤT Trải qua sự phái phân phái của phật học Phật giáo...
CHƯƠNG VI: VI – THẤT CU CHI ĐỘC BỘ PHÁP
Đời Đường, Tam Tạng Sa môn THIỆN VÔ UÝ dịch Phạn ra Hán.Sa môn HIỂN CHƠN dịch Hán ra Việt....
Bài Pháp Số 12: Đại Bồ Tát Duy Ma Cật Thuyết Pháp Cho Trưởng Giả Tử Thiện
Trưởng Giả Tử Thiện Đức 1 Trưởng Giả Tử Thiện Đức 2 Trưởng Giả Tử Thiện Đức 3 Trưởng Giả...
Phần 4: ĐƯỜNG TĂNG GẶP NẠN
Tăng Lữ phật giáo khi gặp khổ nạn thì thường họ luôn niệm danh hiệu Đức Quán Thế Âm Bồ...