Đồng Tử Quang Nghiêm là một vị Bồ Tát tu hành chứng quả, dùng ánh sáng của trí huệ và công đức để trang nghiêm, nên có tên là Quang Nghiêm
Phật bảo Đồng-Tử Quang-Nghiêm:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Quang-Nghiêm bạch Phật:
– Bạch-Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại ngày trước con ở trong thành lớn Tỳ-Da-Ly vừa ra, lúc đó ông Duy-Ma-Cật mới vào thành, con liền chào và hỏi rằng: “Cư-sĩ, từ đâu đến đây?”
Ông đáp: “Tôi từ Đạo-tràng đến”.
Con hỏi: “Đạo-tràng là gì?”
Ông đáp: “Trực-tâm là Đạo-tràng, vì không hư dối; phát hạnh là đạo-tràng, làm xong các việc; thâm-tâm là đạo-tràng, thêm nhiều công-đức; Bồ-đề tâm là đạo-tràng, vì không sai lầm; bố-thí là đạo-tràng, không mong phước báo; trì giới là đạo-tràng, được nguyện đầy đủ; nhẫn-nhục là đạo-tràng, đối chúng-sanh tâm không chướng-ngại; tinh-tấn là đạo-tràng, không biến trễ; thiền-định là đạo-tràng, tâm điều-nhu; trí tuệ là đạo-tràng, thấy rõ các pháp, từ là đạo-tràng, đồng với chúng-sanh; bi là đạo-tràng, nhẫn chịu sự khổ nhọc; hỉ là đạo-tràng, ưa vui chánh pháp; xả là đạo-tràng, trừ lòng thương ghét; thần thông là đạo-tràng thành tựu pháp lục-thông; giải-thoát là đạo-tràng, hay trái bỏ; phương-tiện là đạo-tràng, giáo-hóa chúng-sanh; tứ-nhiếp là đạo-tràng, nhiếp độ chúng-sanh; đa-văn là đạo-tràng, đúng theo chỗ nghe mà thật hành; phục-tâm là đạo-tràng, chánh quán các pháp; ba mươi bảy phẩm trợ-đạo là đạo-tràng, bỏ pháp hữu vi; tứ-đế là đạo-tràng, chẳng dối lầm thế-gian; duyên khởi là đạo-tràng, từ vô-minh cho đến lão, tử, đều không hết; các phiền-não là đạo-tràng, biết là vô-ngã; tất cả pháp là đạo-tràng, biết các pháp vốn không; hàng ma là đạo-tràng, không lay động; tam giới là đạo-tràng, không chỗ đến; sư-tử-rống là đạo-tràng, không sợ-sệt; thập lực, vô-úy, bất cộng pháp là đạo tràng, không các lỗi; tam minh là đạo-tràng, không còn ngại; một niệm biết tất pháp là đạo-tràng, thành tựu nhất-thiết-chủng-trí. Như vậy Thiện-nam-tử! Nếu Bồ-tát đúng theo các pháp ba-la-mật mà giáo-hóa chúng-sanh, thời bao nhiêu việc làm, hoặc nhứt cử nhứt động, phải biết đều là từ nơi đạo-tràng mà ra, ở nơi Phật-pháp vậy”.
Bài giảng đến đây là hết
Bài Viết Liên Quan
Bài 35: Vì Sao Thầy Ở Mỹ?
Có người hỏi thật thẳng ngay. “Thầy sao không ở miền Tây vậy Thầy Lại đi ở tận trời tây...
Câu Chuyện Số 2: Thần Nguyễn Trung Trực
Thần Nguyễn Trung Trực Chimđađa là người Việt gốc Miên. Thời cuộc biến ông ta thành người Miên gốc Việt....
Bài Pháp Số 5: Đại Bồ Tát Duy Ma Cật nhắc nhở Đại Ca Diếp về chân lý tu hành
Đại Ca Diếp (Mahākāśyapa) là một trong mười đại đệ tử của Phật Thích Ca , nổi tiếng với danh...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 28
XĂM TẢ QUÂN SỐ 28 Hữu lý vô tiền mạc tấn lai,Nha môn nhựt nhựt bề hườn khai,Quới nhơn khởi...
Bài 82: Cơ chiến đến gần
Giờ đây khắp cõi ta bà Giọt sầu thế chiến dễ mà lan nhanh Đương khi giữa lúc máu tanh...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 26
QUẺ SỐ 26 – THƯỢNG THƯỢNG TRIỆU Long hổ đấu kỳ DỊCH Rồng Cọp trổ tài TỔNG THI Long vân...
Bài 146: Kiềm chế cảm xúc
Sóng lòng như gió ngoài sông Lúc yên mát rượi, lúc giông cuộn trào Người khôn biết ngó trước sau...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 23
XĂM TẢ QUÂN SỐ 23 Khế nghĩa hướng tâm cầu,Vật thường hướng ngọ du,Diệu chi nhật biên quá,Diệc lạc tự...