Đồng Tử Quang Nghiêm là một vị Bồ Tát tu hành chứng quả, dùng ánh sáng của trí huệ và công đức để trang nghiêm, nên có tên là Quang Nghiêm
Phật bảo Đồng-Tử Quang-Nghiêm:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Quang-Nghiêm bạch Phật:
– Bạch-Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại ngày trước con ở trong thành lớn Tỳ-Da-Ly vừa ra, lúc đó ông Duy-Ma-Cật mới vào thành, con liền chào và hỏi rằng: “Cư-sĩ, từ đâu đến đây?”
Ông đáp: “Tôi từ Đạo-tràng đến”.
Con hỏi: “Đạo-tràng là gì?”
Ông đáp: “Trực-tâm là Đạo-tràng, vì không hư dối; phát hạnh là đạo-tràng, làm xong các việc; thâm-tâm là đạo-tràng, thêm nhiều công-đức; Bồ-đề tâm là đạo-tràng, vì không sai lầm; bố-thí là đạo-tràng, không mong phước báo; trì giới là đạo-tràng, được nguyện đầy đủ; nhẫn-nhục là đạo-tràng, đối chúng-sanh tâm không chướng-ngại; tinh-tấn là đạo-tràng, không biến trễ; thiền-định là đạo-tràng, tâm điều-nhu; trí tuệ là đạo-tràng, thấy rõ các pháp, từ là đạo-tràng, đồng với chúng-sanh; bi là đạo-tràng, nhẫn chịu sự khổ nhọc; hỉ là đạo-tràng, ưa vui chánh pháp; xả là đạo-tràng, trừ lòng thương ghét; thần thông là đạo-tràng thành tựu pháp lục-thông; giải-thoát là đạo-tràng, hay trái bỏ; phương-tiện là đạo-tràng, giáo-hóa chúng-sanh; tứ-nhiếp là đạo-tràng, nhiếp độ chúng-sanh; đa-văn là đạo-tràng, đúng theo chỗ nghe mà thật hành; phục-tâm là đạo-tràng, chánh quán các pháp; ba mươi bảy phẩm trợ-đạo là đạo-tràng, bỏ pháp hữu vi; tứ-đế là đạo-tràng, chẳng dối lầm thế-gian; duyên khởi là đạo-tràng, từ vô-minh cho đến lão, tử, đều không hết; các phiền-não là đạo-tràng, biết là vô-ngã; tất cả pháp là đạo-tràng, biết các pháp vốn không; hàng ma là đạo-tràng, không lay động; tam giới là đạo-tràng, không chỗ đến; sư-tử-rống là đạo-tràng, không sợ-sệt; thập lực, vô-úy, bất cộng pháp là đạo tràng, không các lỗi; tam minh là đạo-tràng, không còn ngại; một niệm biết tất pháp là đạo-tràng, thành tựu nhất-thiết-chủng-trí. Như vậy Thiện-nam-tử! Nếu Bồ-tát đúng theo các pháp ba-la-mật mà giáo-hóa chúng-sanh, thời bao nhiêu việc làm, hoặc nhứt cử nhứt động, phải biết đều là từ nơi đạo-tràng mà ra, ở nơi Phật-pháp vậy”.
Bài giảng đến đây là hết
Bài Viết Liên Quan
Bài 69: Tu Đức Cho Tròn
Học trò mếu máo trách Thầy. “Tu mà chưa thấy phước tiền đầy sân?” Thầy đây chỉ biết than thầm...
Xăm Quan Thánh 16
Xăm Quan Thánh 16: Hạ Hạ 第十六号簽 下下官事悠悠難辨明不如息了且歸耕傍人煽惑君休信此去當謀親弟兄碧仙注埋頭莫向前時違休怨天貴人垂手接亨通到百年 Âm: Quan sự du du nan biện minhBất như tức liễu thả...
Bài 137: Ai tu giùm cho mình?
Phật luôn giảng dạy từ bi, Siêu hay đọa - cũng bởi vì lòng ta. Gieo điều lành, gặt chan...
Bài 138: Nhất tâm tu học
Đường tu không ngắn không dài, Nhất tâm tu học thoát ngay đoạn trường Có khi dãi nắng dầm sương,...
Xăm Phật Tổ – Xăm Số 7
XĂM PHẬT TỔ SỐ 7 Phong khởi kiến vân sinh,Thời hưởng vận dã thông.Bát long giao hội nhật,Phương ngộ bảo...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 27
QUẺ SỐ 27 – HẠ HẠ TRIỆU Lậu tận chung minh Dịch Chuông báo canh tàn TỔNG THI Ngũ canh...
CHƯƠNG VI: III – UẾ TÍCH KIM CANG CẤM BÁCH BIẾN PHÁP KINH
Bắc Thiên Trúc, Sa môn Tam Tạng A–chất–đạt–tản truyền sang từ đời Ðường.Ngài Vô Năng Thắng Tướng dịch Phạn ra...
Bài 139: Dập tắt lửa hờn
Tu hành là để bớt sân, Biết thương, biết nhịn, khi cần biết lui Chuyện đời nếu cứ hơn thua,...