Đồng Tử Quang Nghiêm là một vị Bồ Tát tu hành chứng quả, dùng ánh sáng của trí huệ và công đức để trang nghiêm, nên có tên là Quang Nghiêm
Phật bảo Đồng-Tử Quang-Nghiêm:
– Ông đi đến thăm bịnh ông Duy-Ma-Cật.
Quang-Nghiêm bạch Phật:
– Bạch-Thế-Tôn! Con không kham lãnh đến thăm bịnh ông. Vì sao? – Nhớ lại ngày trước con ở trong thành lớn Tỳ-Da-Ly vừa ra, lúc đó ông Duy-Ma-Cật mới vào thành, con liền chào và hỏi rằng: “Cư-sĩ, từ đâu đến đây?”
Ông đáp: “Tôi từ Đạo-tràng đến”.
Con hỏi: “Đạo-tràng là gì?”
Ông đáp: “Trực-tâm là Đạo-tràng, vì không hư dối; phát hạnh là đạo-tràng, làm xong các việc; thâm-tâm là đạo-tràng, thêm nhiều công-đức; Bồ-đề tâm là đạo-tràng, vì không sai lầm; bố-thí là đạo-tràng, không mong phước báo; trì giới là đạo-tràng, được nguyện đầy đủ; nhẫn-nhục là đạo-tràng, đối chúng-sanh tâm không chướng-ngại; tinh-tấn là đạo-tràng, không biến trễ; thiền-định là đạo-tràng, tâm điều-nhu; trí tuệ là đạo-tràng, thấy rõ các pháp, từ là đạo-tràng, đồng với chúng-sanh; bi là đạo-tràng, nhẫn chịu sự khổ nhọc; hỉ là đạo-tràng, ưa vui chánh pháp; xả là đạo-tràng, trừ lòng thương ghét; thần thông là đạo-tràng thành tựu pháp lục-thông; giải-thoát là đạo-tràng, hay trái bỏ; phương-tiện là đạo-tràng, giáo-hóa chúng-sanh; tứ-nhiếp là đạo-tràng, nhiếp độ chúng-sanh; đa-văn là đạo-tràng, đúng theo chỗ nghe mà thật hành; phục-tâm là đạo-tràng, chánh quán các pháp; ba mươi bảy phẩm trợ-đạo là đạo-tràng, bỏ pháp hữu vi; tứ-đế là đạo-tràng, chẳng dối lầm thế-gian; duyên khởi là đạo-tràng, từ vô-minh cho đến lão, tử, đều không hết; các phiền-não là đạo-tràng, biết là vô-ngã; tất cả pháp là đạo-tràng, biết các pháp vốn không; hàng ma là đạo-tràng, không lay động; tam giới là đạo-tràng, không chỗ đến; sư-tử-rống là đạo-tràng, không sợ-sệt; thập lực, vô-úy, bất cộng pháp là đạo tràng, không các lỗi; tam minh là đạo-tràng, không còn ngại; một niệm biết tất pháp là đạo-tràng, thành tựu nhất-thiết-chủng-trí. Như vậy Thiện-nam-tử! Nếu Bồ-tát đúng theo các pháp ba-la-mật mà giáo-hóa chúng-sanh, thời bao nhiêu việc làm, hoặc nhứt cử nhứt động, phải biết đều là từ nơi đạo-tràng mà ra, ở nơi Phật-pháp vậy”.
Bài giảng đến đây là hết
Bài Viết Liên Quan
Ấn Độ Phật Học Nguyên Lưu Lược Luận (Phần 3)
Tiết Thứ TưTrọng yếu điểm của học thuyết Độc Tử hệ Dị Thuyết tên Độc Tử Bộ (Độc Tử Khả...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 23
XĂM TẢ QUÂN SỐ 23 Khế nghĩa hướng tâm cầu,Vật thường hướng ngọ du,Diệu chi nhật biên quá,Diệc lạc tự...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 18
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 18 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Thế giới tâm linh của Hồ Cáp Ngô Duy Lâm...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 12
QUẺ SỐ 12 – HẠ HẠ TRIỆU Họa xà thiêm túc. DỊCH Vẽ rắn thêm chân. TỔNG THI Ngư trảo...
Tử Vi Sao Liêm Trinh Hãm Địa
Tử Vi Sao Liêm Trinh Hãm Địa Tử Vi Sao Liêm Trinh Hãm Địa Tổng quan: Liêm Trinh là chính...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 24
QUẺ SỐ 24 – HẠ HẠ TRIỆU Tịch dương tại sơn. DỊCH Ác xế sườn non. TỔNG THI Nha tháo...
Bài 102: Bài học đời người
Hôm nay đuối quá phải không? Mỉm cười một cái cho lòng nhẹ tênh Đời ai cũng chín lênh đênh...
Bài 176: Sống tử tế là tu
Tu đâu phải chốn non ngànHay câu kinh kệ tụng bàn ba hoaTu là sống giữa ta bàGiữ gìn tâm...