Thần Nguyễn Trung Trực
Chimđađa là người Việt gốc Miên. Thời cuộc biến ông ta thành người Miên gốc Việt. Chuyện này lại có dính líu đến một ông thần Việt Nam – thần Nguyễn Trung Trực.
Các chi tiết làm cho ông ta phải dời cư từ Sóc Trăng sang Cambốt rất là phức tạp. Chỉ biết rằng ông ta phải đi vì thời cuộc và hoàn cảnh. Ông ta cho biết lúc đó túng tiền và không hề có người quen ở Campuchea. Thật là cảnh tiến thoái lưỡng nan (trước mặt thì hố sâu, sau lưng thì bị cọp rượt).
Lẩn thẩn lòng vòng ngoài đường phố, rồi quay về chỗ tạm trú, tâm trạng ông ta thật chán chường gần như hoàn toàn bị tuyệt vọng.
Cái ông này thật là lạ lùng, đi tu thì theo nhà Phật – khi bị dồn vào cảnh khốn cùng thì lại cầu khẩn với thần linh!
Lần này ông lại cầu khẩn với thần Nguyễn Trung Trực, mà địa phương ông ở có tượng thờ còn dân chúng thì tin tưởng thần này mãnh liệt. Ông thành khẩn cầu nguyện rồi cũng được cảm ứng. Trong mộng ông thấy thần Nguyễn Trung Trực dạy bảo ông ngày hôm sau cứ ngồi ở địa điểm đó, vào giờ đó, thì sẽ có quý nhân đến giúp đỡ và ông nên khởi hành theo lộ trình được chỉ định. Ngày hôm sau đúng theo sự báo mộng, có cặp vợ chồng nọ đến hỏi tên ông và trao cho ông giỏ đồ ăn và một gói tiền. Họ bảo là do thần Nguyễn Trung Trực sai bảo họ làm như vậy.
Ông phấn khởi ra đi về phía biên giới Cambốt nhưng lòng lúc nào cũng vẫn hoang mang không ngừng vì không có giấy tờ và người thân bên đó. Rồi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác thần xui quỷ khiến đã có mấy bà Miên nghèo gặp và mời ông về trụ trì một ngôi chùa xấu xí, hoang vắng mà không một tu sĩ địa phương nào chịu đến. Lần hồi họ chạy chọt, xoay sở giấy tờ hợp pháp cho Chimđađa ở lại đất Miên. Thế rồi ông cũng yên thân yên chỗ buổi đầu trên đất lạ.
Chimđađa cho biết chính thần Nguyễn Trung Trực trước sau đã hiện thân giúp ông 3 lần. Lần chót ông còn nhớ mãi câu nói của thần: “Đây là phần đất cuối cùng của Việt Nam do ta cai quản, con cứ đi về phía trước sẽ có người giúp đỡ tiếp ở phía bên kia.”
Lần lượt già sẽ kể đến những câu chuyện của người khác có liên quan tới sự hiển linh của thần Lê Văn Duyệt và Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
Thầy già, ngày 12 tháng 8, 2008
Bài Viết Liên Quan
Bài 171: Thị phi khổ thân
Đừng ham nhiều chuyện người đờiGặp ai cũng kể mấy lời dối gianThị phi như rắn trên ngàn,Một khi trúng...
Bài 71: Khỏi Đầu Ba Thước Có Thần Linh
Bởi nhìn không thấy Thánh Thần. Tưởng rằng không có, chẳng cần sợ chi Nhưng mà đâu biết được rằng...
6. KINH ĐẠI NHẬT
Khi dịch ra Hoa Văn thì các vị Đạo Sư thường dịch tên Kinh này là: Đại Tỳ Lô Giá...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 35
XĂM TẢ QUÂN SỐ 35 Đồ trì trì xứ vị vị trì,Khước trở tiền trình vật vang chi,Kiết dịch phương...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 90
XĂM TẢ QUÂN SỐ 90 Dinh vận thâm tâm sự vị thành,Bách quan thủ cựu chi bình bình.Đáo đầu hảo...
Vì sao có câu nói “Tiền Thích Ca, hậu Tông-Cáp-Ba”?
Vào thế kỷ 14, một nhà sư đứng ra cải cách nền đạo. Ngài tên là TSONGKHAPA (TÔNG-CÁP-BA), quê ở...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 14
QUẺ SỐ 14 – TRUNG BÌNH TRIỆU Lạo tận đàm thanh. DỊCH Lọc hết, nước đầm lại trong. TỔNG THI...
Lời tựa
MẬT GIÁO (Các Giáo Lý Bí Truyền)LỜI TỰA Nhóm Mật Giáo xin giới thiệu đến các đạo hữu quyển sách...