Thần Nguyễn Trung Trực
Chimđađa là người Việt gốc Miên. Thời cuộc biến ông ta thành người Miên gốc Việt. Chuyện này lại có dính líu đến một ông thần Việt Nam – thần Nguyễn Trung Trực.
Các chi tiết làm cho ông ta phải dời cư từ Sóc Trăng sang Cambốt rất là phức tạp. Chỉ biết rằng ông ta phải đi vì thời cuộc và hoàn cảnh. Ông ta cho biết lúc đó túng tiền và không hề có người quen ở Campuchea. Thật là cảnh tiến thoái lưỡng nan (trước mặt thì hố sâu, sau lưng thì bị cọp rượt).
Lẩn thẩn lòng vòng ngoài đường phố, rồi quay về chỗ tạm trú, tâm trạng ông ta thật chán chường gần như hoàn toàn bị tuyệt vọng.
Cái ông này thật là lạ lùng, đi tu thì theo nhà Phật – khi bị dồn vào cảnh khốn cùng thì lại cầu khẩn với thần linh!
Lần này ông lại cầu khẩn với thần Nguyễn Trung Trực, mà địa phương ông ở có tượng thờ còn dân chúng thì tin tưởng thần này mãnh liệt. Ông thành khẩn cầu nguyện rồi cũng được cảm ứng. Trong mộng ông thấy thần Nguyễn Trung Trực dạy bảo ông ngày hôm sau cứ ngồi ở địa điểm đó, vào giờ đó, thì sẽ có quý nhân đến giúp đỡ và ông nên khởi hành theo lộ trình được chỉ định. Ngày hôm sau đúng theo sự báo mộng, có cặp vợ chồng nọ đến hỏi tên ông và trao cho ông giỏ đồ ăn và một gói tiền. Họ bảo là do thần Nguyễn Trung Trực sai bảo họ làm như vậy.
Ông phấn khởi ra đi về phía biên giới Cambốt nhưng lòng lúc nào cũng vẫn hoang mang không ngừng vì không có giấy tờ và người thân bên đó. Rồi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác thần xui quỷ khiến đã có mấy bà Miên nghèo gặp và mời ông về trụ trì một ngôi chùa xấu xí, hoang vắng mà không một tu sĩ địa phương nào chịu đến. Lần hồi họ chạy chọt, xoay sở giấy tờ hợp pháp cho Chimđađa ở lại đất Miên. Thế rồi ông cũng yên thân yên chỗ buổi đầu trên đất lạ.
Chimđađa cho biết chính thần Nguyễn Trung Trực trước sau đã hiện thân giúp ông 3 lần. Lần chót ông còn nhớ mãi câu nói của thần: “Đây là phần đất cuối cùng của Việt Nam do ta cai quản, con cứ đi về phía trước sẽ có người giúp đỡ tiếp ở phía bên kia.”
Lần lượt già sẽ kể đến những câu chuyện của người khác có liên quan tới sự hiển linh của thần Lê Văn Duyệt và Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
Thầy già, ngày 12 tháng 8, 2008
Bài Viết Liên Quan
CHƯƠNG III: II – CÁC KINH KHÁC TUYÊN THUYẾT VỀ THẦN CHÚ THUỘC PHẦN MẬT GIÁO
II. CÁC KINH KHÁC TUYÊN THUYẾT VỀ THẦN CHÚ THUỘC PHẦN MẬT GIÁO Ngoài hai bộ kinh căn bản Đại...
Bài 104: Hạ tĩnh
Trước thềm bóng nắng còn vương Ao sen gió thoảng thơm hương ngạt ngào Vừa sau một trận mưa rào...
Câu Chuyện Số 12: Bệnh Vô Hình
Bác sĩ Quang là một bác sĩ được lưu dụng thời sau 75. Ông khá thâm niên trong nghề nên...
CHƯƠNG I: III – Phép Quán Đảnh (PHẦN 3/6)
III. PHÉP QUÁN ĐẢNH (ABHISEKHA) Theo thông tục ở Ấn, “Quán Đảnh” là dùng nước rưới lên đầu. Như vị Thái...
Xăm Quan Thánh 79
Xăm Quan Thánh 79: Trung Bình 第七十九号簽 中平乾亥來龍仔细看坎居午向自當安若移辰丑陰陽逆門户凋零家道難碧仙注天然得個好規模心計雖多莫改圖妄作妄謀終是拙吉凶分界莫岐趨 Âm: Can Hợi lai long tử tế khan,Khảm cư Ngọ hướng tự...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 2
QUẺ SỐ 2 – ĐẠI CÁT TRIỆU Tích thụ sinh hoa DỊCH Cây ngày trước ngày nay lại trổ hoa....
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 94
XĂM TẢ QUÂN SỐ 94 Ngô-Việt sự như hà,Chí lan vị khả khoa.Khước hiềm sương tuyết giáng,Du hữu ỷ tường...
Bài 152: Lời hoa ý ngọc
Hoa thơm ai lại bỏ phai Người khôn ai nỡ làm ai buồn phiền Nói năng suy nghĩ trước tiên...