Phần 2: HUYỀN TRANG NHẬN ĐỆ TỬ – THỈNH GIÁO THUẬT SĨ

mật phước tự huyền trang gặp quan thế âm bồ tát

Trong khi Huyền Trang đang lễ Phật và cầu nguyện thì có người dân tộc Hồ bước vào điện. Nhìn thấy tăng nhân Huyền Trang đang lễ Phật, ông liền đi quanh Huyền Trang 3 vòng. Huyền Trang lấy làm lạ bèn hỏi thăm nguyên nhân. Ông ta cho biết tên ông là Thạch Bàn Đà, là một người tín ngưỡng Phật giáo, muốn cầu một tăng sĩ giúp ông ta thọ giới cư sĩ.

Huyền Trang thấy ông ta có tâm hướng thiện bèn chịu giúp cho ông ta thọ ngũ giới của cư sĩ. Thọ ngũ giới xong Thạch Bàn Đà rất vui mừng ra về. Nhưng sau một lúc lại quay trở lại và mang theo một số bánh trái để cúng dường Huyền Trang, như là cúng dường cho sư phụ của mình.
Lúc ấy, Huyền Trang quan sát Thạch Bàn Đà thấy ông ta là một Phật giáo đồ mới thọ giới cư sĩ, có thân thể cường tráng, đầu óc thông minh và có tâm hướng thiện, mà Huyền Trang lúc này cũng đang cần một người để làm người hướng dẫn trên đường sang Ấn Độ, Thạch Bàn Đà là người dân tộc Hồ, tới từ hướng Tây nên có thể rành đường đi Tây phương hơn người Hán. Huyền Trang đem ý định của mình là muốn đi Tây phương cầu pháp nói cho Thạch Bàn Đà biết. Thạch Bàn Đà lập tức đồng ý và rất vui mừng khi nghe sư phụ Huyền Trang có một đại hoằng nguyện như thế, vì người làm đệ tử như Thạch Bàn Đà cũng có được một phần danh dự. Thạch Bàn Đà liền nguyện hộ tống sư phụ vượt qua quan ải.

Huyền Trang cũng thấy việc mình cầu xin với Phật và được cho một người thích nghi để dẫn đường thì rất vui mừng, bèn cùng Thạch Bàn Đà ước hẹn thời giờ và hối thúc Thạch Bàn Đà đi chuẩn bị. Huyền Trang cũng tự mình chuẩn bị thức ăn, nước uống cùng mua một con ngựa.
Sử ghi: Qua ngày sau Huyền Trang vì đã biết cảnh giác nên không dám gặp Thạch Bàn Đà ở ban ngày. Khi mặt trời khuất bóng Huyền Trang dẫn ngựa núp trốn trong bụi cỏ, đêm đến Thạch Bàn Đà quả nhiên đến hẹn và còn dẫn theo một người lớn tuổi cũng là người dân tộc Hồ cùng một con ngựa ốm già có bộ lông đỏ. Huyền Trang trông thấy rất lấy làm không vui, vì đã ước hẹn một mình Thạch Bàn Đà là người hướng đạo cho mình. Nay Thạch Bàn Đà còn đem thêm một ông lão khác, làm sao ông ta có thể kham nổi cuộc hành trình gian nan ngàn dặm, vậy chẳng phải là đem thêm sự khó khăn hơn chăng? Và lại thêm một con ngựa vừa già vừa ốm thì có dùng được gì?

Thạch Bàn Đà hiểu ý Huyền Trang nên lập tức giải thích cùng Huyền Trang là ông lão này tuy có tuổi nhưng ông ta đã đi qua đoạn đường này hơn 30 bận nên ông thuộc đường như trong lòng bàn tay. Thạch Bàn Đà tuy tuổi trẻ và khỏe nhưng không thể rành đường như ông ta.

Lúc ấy ông lão cũng khuyên Huyền Trang rằng đường đi Tây phương quá ư là nguy hiểm, Huyền Trang lại không giống như những người đi buôn tơ lụa, họ đi thành đoàn tương trợ cho nhau, khuyên Huyền Trang hãy nên nghĩ lại đừng khinh rẻ mạng sống. Lời của ông lão là xuất phát tự lòng tốt nhưng Huyền Trang trả lời khẳng định là: tôi vì muốn cầu đại pháp, phát nguyện đi Tây phương bất luận trên đường có bao nhiêu gian nan, hiểm trở. Nếu không đến được nước Bà la môn (tức Ấn Độ) tôi tuyệt sẽ không trở về hướng Đông. Dù chết dọc đường cũng không hối hận.

Ông lão nghe Huyền Trang nói thế thì rất lấy làm khâm phục, ông ta nghĩ là mình tuy đã đi qua hơn 30 bận con đường ấy nhưng nay thì tuổi đã già, chuyến đi này chưa chắc thành công và ông ta cũng không muốn mất mạng. Nên ông ta nói với Huyền Trang rằng: Sư đã quyết định đi thì sư hãy dùng con ngựa của tôi. Con ngựa này đã đi qua con đường trước mặt hơn 15 bận rồi và nó rất thuộc đường. Còn con ngựa của sư đó, tuy trông nó mạnh khỏe nhưng nó sẽ không kham nổi hiểm trở trên đường và cũng không có thuộc đường.

Khi nghe ông lão nói Huyền Trang chợt có cái nhìn khác về con ngựa lông đỏ già ốm này. Vì Huyền Trang nhớ lại vào lúc trước khi quyết định chuyến Tây hành cầu pháp này, Huyền Trang đã đi gặp một thuật sĩ tên Hà Hồng Đạt ở thành Trường An để xin chỉ giáo vì không biết chuyến đi có bao nhiêu phần chắc chắn, khi đó đã không nghĩ đến việc mình là một tín đồ Phật giáo mà lại đi thỉnh giáo với một thuật sĩ có chút tiếng tăm. Thuật sĩ đã bói cho Huyền Trang một quẻ và cho biết Huyền Trang có thể thực hiện được chuyến đi và sẽ cỡi một con ngựa già ốm có bộ lông đỏ, cái yên ngựa đã được sơn phết lại và trước yên có một miếng sắt.

Huyền Trang nhớ lời của thuật sĩ nói bèn kéo con ngựa lại nhìn thì quả nhiên thấy yên ngựa đã được sơn phết lại, trước cái yên quả thật có một miếng sắt. Khi ấy Huyền Trang bèn dùng con ngựa đỏ già ốm ấy, và cùng Thạch Bàn Đà đi về hướng Tây.

(còn tiếp)

0 0 votes
Article Rating
Nhận Thông Báo
Thông báo khi
guest

Bài Viết Liên Quan

Bài 134: Đời và Đạo

Giàu chi cho lắm bạc vàng Không bằng đức hạnh thênh thang trong lòng Điền viên đất ruộng mênh mông...

Bài 22: Bảo Kiếm Rồng Thần

Dạo này bận bịu không ngơi. Phổ truyền pháp Phật theo lời Thần Minh Ai cầu pháp Phật thông linh...

trì ngũ bộ chú gặp người con đã mất

Gặp lại người con đã mất

Tôi có điểm đạo cho một anh bạn tên Chánh. Anh được thần lực chuyển dạy nhiều tư thế Yoga...

xem nhẹ sự đời mật phước tự

Bài 92: Xem nhẹ sự đời

Cuộc đời như một giấc mơ Quanh đi quẩn lại bạc phơ tuổi già Bao nhiêu tranh đấu ta bà...

xăm đức thánh trần

LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 30

QUẺ SỐ 30 – TRUNG BÌNH TRIỆU Ôn cổ tri tân DỊCH Ôn cũ biết mới TỔNG THI Hồi thủ...

mật phước tự đầy quốc khố bạc vàng đầy rương

Bài 54: Phương Cách Giúp Đầy Quốc Khố

Chiêu tài tựu bảo phép thần. Giúp cho ngân khố mười phần đầy dư Pháp này lão được truyền từ...

Tả quân lê văn duyệt

Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 96

XĂM TẢ QUÂN SỐ 96 Ngô mặt đông phương qui sát thần,Trí linh thử bịnh hữu thoan tàn.Cấp tương tài...

mật phước tự. thiên đàng .tàng kinh các

Bài 50: Tàng Kinh Các Hoàng Gia

“Làm sao mới được chân truyền. Kinh văn bí pháp Phật quyền mật tông?” Lão đây hiểu rõ tấm lòng...

0 Comments
Bình chọn nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
Chia Sẻ Bài Viết