Tôi xin kể lại vài mẩu chuyện thời gian tôi mới nhập đạo. Thời gian đó tôi và nhóm người đầu tiên học đạo đều gọi đức tôn sư Triệu Phước là Ông Thầy.
Tôi qua Mỹ năm 1979, và có cơ duyên được đức tôn sư điểm đạo năm 1982. Thời gian đó nghi thức điểm đạo không được dễ dàng như bây giờ. Đệ tử cầu pháp phải đưa tên tuổi trước cho Ông Thầy khấn hỏi, rồi sau đó Ông Thầy mới kêu mình lại để thọ nhận điểm đạo. Khi điểm đạo thì cho mình đốt và uống một lá bùa Nam tông và đọc câu thần chú này: Lay hi la hai, hai inalu trong khi Ông Thầy ngồi quan sát. Khi tôi uống bùa niệm chú xong là được “mấy ông” (chư vị Thánh Thần) chuyển cho đi ngay một bài quyền sau đó.
Ca trừ tà đầu tiên
Qua người thân trong nhà giới thiệu ở Denver có người bị bịnh tà cầu cứu nên Ông Thầy kêu tôi chở tới nhà người đó. Ông Thầy có cái này rất hay. Thời đó không có điện thoại di động, nhưng khi nào muốn đi đâu hay muốn tìm tôi thì sư phụ nguyện, tức thì bên tôi bị giục cho nóng ruột phải gọi về. Người đời không biết về thần bí thì gọi là khả năng thần giao cách cảm.
Trở lại chuyện đi với Ông Thầy tới gặp người bị nhập. Ông này quê ở Trà Vinh, ông nói là ông đi lính, lúc đi lính ông đi thỉnh bùa của một ông thầy nào đó, ông không nhớ tên, để hộ mạng. Bùa rất linh, có một lần vào giấc tối, đại đội ông đóng ở đó thì nghe tiếng kêu bên tai: “Thức dậy ra khỏi chỗ này!”. Ông đứng dậy và giả bộ như cần đi ngoài, sau đó lẻn luôn ra khỏi trại. Đêm đó cả đại đội bị tấn công bất ngờ, không ai sống sót. Ông nói bùa đó, mỗi năm phải trở lại để đổi nhưng vì ông qua Mỹ, không trở lại được để đổi bùa nên bị bùa hành. Mỗi khi bị hành là ông xách xe chạy tuốt lên núi, mà ở Colorado, tuyết đóng đầy trên núi, đường đi cũng đóng đầy tuyết rất là nguy hiểm. Nhiều khi trời lạnh dưới 10 độ, hay 20 độ dưới 0 độ F (0℉= âm 18℃), đường xá đóng băng mà ông bị hành đi ra ngoài, nằm ngay trước cửa gara mà ngủ.
Ông kể xong thì xin sư phụ cái bùa để khỏi bị hành, giá bao nhiêu cũng được. Sư phụ không cho bùa, mà cho phép ông ấn tống kinh Phật Giáo Thánh Kinh, kêu ông ngồi niệm phật thì sẽ hết, chứ không lấy tiền. Ông kia không chịu, nhất định phải có lá bùa chứ không chịu niệm phật, còn sư phụ thì nhất định bắt phải nhận lễ điểm đạo, phải học đạo, phải coi kinh, nói làm bao nhiêu đó là được rồi, không có cho bùa. Ông kia cũng miễn cưỡng làm theo, bịnh vô hình được đỡ dần, sau đó thì tôi cũng không có nghe thêm tin tức gì từ người đó.
Bài Viết Liên Quan
Bài 63: Những Bài Học Cuộc Đời
Những ai ngồi ở trên ngai. Cũng do Thiên Thượng đưa tay an bài Tuy nhiều tiền của tiêu xài...
Câu Chuyện Số 8: Lạt Ma Tây Tạng
Nguyễn Thành Nhơn đã 82 tuổi. Trông ông chỉ tưởng ông chừng mới hơn 50. Xuất thân từ một gia...
Làm đạo tại võ đường Texas
Cũng vào khoảng thập niên 80, huynh đệ Mật giáo 5 người chúng tôi tiếp tục rong ruổi trên chiếc...
Trộm Pháp (phần 1)
Khoảng năm 1998, tôi có quen một người Mỹ trắng, anh ta là gốc Thiên Chúa giáo nhưng lại rất...
CHƯƠNG II: IV – MẬT TÔNG TẠI CÁC NƯỚC ĐÔNG NAM Á
IV. MẬT TÔNG TẠI CÁC NƯỚC ĐÔNG NAM Á Mấy xứ Tích Lan (Sri Lanka), Xiêm (Thái Lan), Cao Miên...
Bài 32: Giáo Hóa Thần Thông
Lão theo ân lệnh của Trời. Chờ người tâm đức ở nơi Nam đàng Nặng lòng non nước đại ngàn...
Bài 82: Cơ chiến đến gần
Giờ đây khắp cõi ta bà Giọt sầu thế chiến dễ mà lan nhanh Đương khi giữa lúc máu tanh...
Bài Pháp Số 14: Phẩm Bất Tư Nghị Kinh Duy Ma Cật
Mến chào các bạn, Mật Phước Tự xin giới thiệu với quý đạo hữu, bài giảng của Thầy Quảng Nghệ,...