Huyền tích Thủ Huồng ở đất Đồng Nai xưa

Ở đất Trấn Biên ngày xưa, tức vùng Đồng Nai bây giờ, có giai thoại nổi tiếng về ông Thủ Huồng. Tên thiệt của ông là Võ Thủ Hoằng, mà dân gian đọc trại ra thành Huồng. Ổng sống vào cuối thế kỷ 18 đầu thời Nguyễn, làm quan thư lại, giữ việc thu thuế và an ninh. Nhờ có chức quyền, lại thêm nhiều mánh khóe nên ổng hốt của dữ lắm: cho vay nặng lãi, chiếm đoạt ruộng đất rồi trở nên giàu nứt đố đổ vách.

Có điều nhà cao cửa rộng, tiền bạc ê hề mà vợ chồng ổng lại không có một mụn con nào. Rồi vợ ổng mất sớm, để lại một mình ổng sống trong cảnh giàu sang cô quạnh. Sau khi từ quan, ổng rảnh rang nên đi đây đi đó chơi cho khuây khỏa.

Một bữa nghe đồn có cái chợ Mạnh Ma, nơi người âm và người dương có thể gặp nhau, ổng mới tìm tới và tình cờ gặp lại vợ.

Hai người mừng rỡ nói chuyện:

“Lâu nay ở dưới bà làm cái giống gì?”

“Tui làm vú cho thằng con ông Diêm vương, khỏe lắm.”

“Mình ở với nhau chừng đó năm mà bà bỏ đi làm tui rầu muốn chết. Giờ gặp bà, coi dắt tui xuống đó cho biết một chút được hôn?”

“Thì đi, nhưng ông không ở được lâu đâu, ba bốn ngày phải về.”

Hai vợ chồng xuống âm phủ, bả giấu ổng trong nhà bếp, nhưng ổng muốn đi coi mấy nơi mà người trần bị xử tội sau khi chết. Bả dắt ổng tới một nơi, ở đó có cái gông bự tổ chảng. Ổng biểu vợ dắt đi gặp phán quan hỏi, cái gông đó sao chưa xài. Quan nói:

“Để dành cho Thủ Huồng.”

“Thủ Huồng làm gì mà bị xử?”

“Y làm bậy lắm. Hồi mần thơ lại thì cho tội sống làm ra chết, tội phải làm ra quấy, đặng kiếm cớ ăn tiền của người ta. Rồi lấy tiền đó cho vay ăn lời, gộp cao hơn vốn không biết bao nhiêu lần.”

“Vợ của Thủ Huồng có bị xử theo chồng hay không?”

“Không, ai làm nấy chịu.”

“Rồi sao mới hết tội?”

“Lấy hết số tiền kia đem cúng dường bố thí, vậy thôi.”

Thủ Huồng biểu vợ lẹ lẹ dắt mình về chợ Mạnh Ma, rồi từ đó ổng dông thẳng về Gia Định. Ổng cúng dường bố thí cho tới ba năm sau thì vơi bảy phần mười gia sản. Ổng trở ra chợ Mạnh Ma chờ gặp vợ dắt xuống âm phủ coi cái gông lần nữa. Vợ dắt xuống, ổng thấy cái gông đã nhỏ bớt chín phần mười. Mừng hết lớn, ổng kiếm phán quan hỏi sao cái gông lúc trước bự mà giờ nhỏ xíu. Quan nói:

“Thủ Huồng cúng dường bố thí chừng nào thì tội bớt đi chừng nấy, và cái gông cũng nhỏ theo. Cúng hết tiền thì tội xóa sạch.”

Thủ Huồng trở về trần, cất một cái nhà bằng bè tre trên sông, ở đó ổng bố thí tiền, gạo, đồ ăn, nồi niêu, tới khi sạch bách hết của tiền. Ruộng đất hiến xây cầu làm đường, giúp đỡ vô số người.

Nơi chiếc bè thả trên dòng sông, chỗ ngã ba Đồng Nai – Sài Gòn, về sau được gọi là Nhà Bè, rồi cái tên đó thành địa danh quen thuộc tới giờ.

Sau này ở Biên Hòa còn nhiều chỗ mang tên ông: cầu Thủ Huồng, rạch Thủ Huồng. Người ta nhắc lại chuyện ổng như một bài học để đời: tham lam vơ vét hại người thì tội lỗi ngập đầu, biết quay đầu làm việc thiện bố thí hết của cải thì đổi được phước đức.

5 1 vote
Article Rating
Nhận Thông Báo
Thông báo khi
guest

Bài Viết Liên Quan

mật phước tự lệnh tuyển môn đồ

Bài 1: Lệnh Tuyển Môn Đồ

Chư Thiên ban xuống mấy dòng: “Phổ truyền Huyền Bí Mật tông Phật quyền Những ai hữu phước hữu duyên...

hạ tĩnh

Bài 104: Hạ tĩnh

Trước thềm bóng nắng còn vương Ao sen gió thoảng thơm hương ngạt ngào Vừa sau một trận mưa rào...

không kêu gọi quyên góp- mật phước tự- thầy quảng nghệ

Bài 43: Không Kêu Gọi Quyên Góp

Không kêu gọi quyên góp. Lão đây chỉ báo mấy lời Cho người được biết để thời chung vui Chứ...

mật phước tự ngũ trí như lai

Bài 56: Cảm Tạ Ơn Phước Của Trời

Lão dù tu đạo đã lâu. Nhưng luôn tâm niệm mình đâu là gì Phận mình kiến cỏ giun trùng...

Bài 137: Ai tu giùm cho mình?

Phật luôn giảng dạy từ bi, Siêu hay đọa - cũng bởi vì lòng ta. Gieo điều lành, gặt chan...

xăm quan thánh đế quân

Xăm Quan Thánh Số 10: Hạ Hạ

Xăm Quan Thánh Số 10: Hạ Hạ 10) 第十号簽 下下病患時時命蹇衰何須打瓦共鑽龜直教重見一陽復始可求神仗佛持碧仙注無妄遇凶災陰人口舌來但交生日後漸漸笑顏開 Âm: Bệnh hoạn thời thời mạng thúc suyHà tu đả...

pháp môn không hai

Bài Pháp Số 17: Đại Bồ Tát Duy Ma Cật Thuyết Giảng Về Pháp Môn Không Hai

Mến chào các bạn.Mật Phước Tự xin giới thiệu đến quý đạo hữu bài giảng của Thầy Quảng Nghệ về...

Bài 129: Giữ tâm trong chốn phù hoa

Giàu sang ai lại chẳng ham Nhưng mà thất đức, sớm làm tiêu tan Kiếm tiền bất chánh, gian manh...

0 Comments
Bình chọn nhiều nhất
Mới nhất Cũ nhất
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
Chia Sẻ Bài Viết