Đây là câu chuyện được ghi lại trong sách của người Pháp có từ thế kỷ thứ 19 khi mà các học giả người Pháp sang Việt Nam để tìm hiểu về những chuyện huyền bí có thiệt trong dân gian. Cuốn sách đã được tác giả Đỗ Ngọc Giao dịch Việt ngữ.
Ở tỉnh Bình Thuận có ông xã trưởng tên Định. Bữa nọ ổng nhận lịnh về gặp cấp trên gấp. Dọc đường lộ có cái miếu thờ bà Ngũ Hành linh lắm. Ai đi ngang, làm quan gì không biết, đi kiệu hoặc cỡi ngựa, cũng phải dừng lại, bước xuống bỏ dù ra chào, không thôi là bả vật chết. Khi xã Định cỡi ngựa gần tới chỗ đó, ổng khấn: “Tui có lịnh về gấp, sợ trễ, phải đi ngựa, trời tối thui rồi, đàng kia còn có cọp dữ, xin bà làm ơn cho tui qua luôn, xong việc về nhà tui cúng tạ ơn.”
Miệng khấn, chưn ông đạp ngựa vọt tới. Qua miếu, ổng hộc máu liền, nhưng vẫn ráng chạy đi. Xong công chuyện, về ngang miếu, ổng khấn bà cho ổng khỏe lại, ổng hứa sẽ cúng một con heo. Nhưng rồi ổng thấy không khỏe mà còn yếu hơn, ổng nổi hung, nói: “Cái bà vô đạo! Bà có giỏi giết tui đi, xuống âm phủ tui kiện cho bà coi.” Tới khi hết ăn uống nổi, biết sắp chết, ổng kêu vợ con lại dặn: “Chừng nào tui chết rồi, nhớ cúng cho tui một trăm tờ giấy bự, mười cây viết với năm cục mực tàu. Xuống tới dưới, tui viết đơn kiện con mụ này, để coi ai hơn ai.”
Không ai biết rõ xã Định làm gì ở dưới âm phủ và quá trình kiện cáo ra sao, nhưng ba tháng sau khi ổng chết, bà Ngũ Hành nhập đồng nói làng dỡ miếu đi, chớ đừng thờ bả nữa. Họ hỏi sao vậy, bả nói: “Thằng cha xã Định chết đâm đơn kiện tui, làm tui không được phép coi làng này nữa. Nên tui mới nói làng đừng cúng gì cho tui hết, có cúng thì cô hồn ăn mà thôi; tui giờ phải theo kiện chớ không rảnh.”
Dân làng nghe thì nghe vậy chớ chưa dám dỡ miếu. Mấy tháng sau đó, tới lễ tế Trời hàng năm theo tục lệ của các vua triều Nguyễn, dân làng cúng cho bà Ngũ Hành một con heo như trước. Xã Định liền nhập đồng nói dân làng: “Tui đã kiện con mụ này rồi; mụ không có quyền ở miếu này nữa. Làng đừng cúng gì cho mụ nghen. Không tin, làng gọi Ông Địa lên, rồi ổng nói cho nghe.” Họ kiếm đồng gọi Ông Địa. Ông Địa nhập đồng, biểu xã Định nói trúng. Làng bèn dỡ miếu, từ đó người đi ngang không phải bước xuống bỏ dù ra chào nữa.
Bài Viết Liên Quan
CHƯƠNG VI: III – UẾ TÍCH KIM CANG CẤM BÁCH BIẾN PHÁP KINH
Bắc Thiên Trúc, Sa môn Tam Tạng A–chất–đạt–tản truyền sang từ đời Ðường.Ngài Vô Năng Thắng Tướng dịch Phạn ra...
Bài 174: Tránh xa người hay bi quan
Những người chỉ biết thở thanNhìn đâu cũng thấy trái ngang cuộc đờiChuyện gì cũng đổ cho trờiChẳng lo vươn...
PHẦN 6 – KHƯƠNG THƯỢNG VỀ TRẦN CƯỚI VỢ
Đây nói về lúc sau khi lạy thầy và từ giã bạn xuống núi, Khương Tử Nha vì không còn...
Xăm Phật Tổ – Xăm Số 19
XĂM PHẬT TỔ SỐ 19 Bối tại bảo sơn nội,Trường sinh bất lão xuân.Phan long tịnh phụ phụng,Tài bảo thị...
Xăm Quan Thánh 86
Xăm Quan Thánh 86: Thượng Thượng 第八十六号簽 上上一般行貨好招邀積少成多自富饒常把他人比自己管須日後勝今朝碧仙注莫將心朋偏用欺更行方便兩相宜似此謀為須進歩若還獨力更扶持 Âm: Nhất chu hành hóa hảo chiêu dao,Tích thiểu thành đa tự...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 24
QUẺ SỐ 24 – HẠ HẠ TRIỆU Tịch dương tại sơn. DỊCH Ác xế sườn non. TỔNG THI Nha tháo...
Xăm Quan Thánh 13
Xăm Quan Thánh 13: Trung Bình 第十三号簽 中平君今庚早未通亨且向江頭作釣翁玉兔重生應發跡萬人頭上逞英雄碧仙注孕男婚不成守舊莫紛更不貪又不妬平生福祿生 Âm: Quân kim canh giáp vị hanh thôngThả hướng giang đầu tác...
Bài 39: Đức Hạnh Thánh Hiền
Ngoảnh đầu thoắt đã hết năm. Số ngày xuống núi vừa tầm ba trăng Rao cho người thế biết rằng...