Ở đất Trấn Biên ngày xưa, tức vùng Đồng Nai bây giờ, có giai thoại nổi tiếng về ông Thủ Huồng. Tên thiệt của ông là Võ Thủ Hoằng, mà dân gian đọc trại ra thành Huồng. Ổng sống vào cuối thế kỷ 18 đầu thời Nguyễn, làm quan thư lại, giữ việc thu thuế và an ninh. Nhờ có chức quyền, lại thêm nhiều mánh khóe nên ổng hốt của dữ lắm: cho vay nặng lãi, chiếm đoạt ruộng đất rồi trở nên giàu nứt đố đổ vách.
Có điều nhà cao cửa rộng, tiền bạc ê hề mà vợ chồng ổng lại không có một mụn con nào. Rồi vợ ổng mất sớm, để lại một mình ổng sống trong cảnh giàu sang cô quạnh. Sau khi từ quan, ổng rảnh rang nên đi đây đi đó chơi cho khuây khỏa.
Một bữa nghe đồn có cái chợ Mạnh Ma, nơi người âm và người dương có thể gặp nhau, ổng mới tìm tới và tình cờ gặp lại vợ.
Hai người mừng rỡ nói chuyện:
“Lâu nay ở dưới bà làm cái giống gì?”
“Tui làm vú cho thằng con ông Diêm vương, khỏe lắm.”
“Mình ở với nhau chừng đó năm mà bà bỏ đi làm tui rầu muốn chết. Giờ gặp bà, coi dắt tui xuống đó cho biết một chút được hôn?”
“Thì đi, nhưng ông không ở được lâu đâu, ba bốn ngày phải về.”
Hai vợ chồng xuống âm phủ, bả giấu ổng trong nhà bếp, nhưng ổng muốn đi coi mấy nơi mà người trần bị xử tội sau khi chết. Bả dắt ổng tới một nơi, ở đó có cái gông bự tổ chảng. Ổng biểu vợ dắt đi gặp phán quan hỏi, cái gông đó sao chưa xài. Quan nói:
“Để dành cho Thủ Huồng.”
“Thủ Huồng làm gì mà bị xử?”
“Y làm bậy lắm. Hồi mần thơ lại thì cho tội sống làm ra chết, tội phải làm ra quấy, đặng kiếm cớ ăn tiền của người ta. Rồi lấy tiền đó cho vay ăn lời, gộp cao hơn vốn không biết bao nhiêu lần.”
“Vợ của Thủ Huồng có bị xử theo chồng hay không?”
“Không, ai làm nấy chịu.”
“Rồi sao mới hết tội?”
“Lấy hết số tiền kia đem cúng dường bố thí, vậy thôi.”

Thủ Huồng biểu vợ lẹ lẹ dắt mình về chợ Mạnh Ma, rồi từ đó ổng dông thẳng về Gia Định. Ổng cúng dường bố thí cho tới ba năm sau thì vơi bảy phần mười gia sản. Ổng trở ra chợ Mạnh Ma chờ gặp vợ dắt xuống âm phủ coi cái gông lần nữa. Vợ dắt xuống, ổng thấy cái gông đã nhỏ bớt chín phần mười. Mừng hết lớn, ổng kiếm phán quan hỏi sao cái gông lúc trước bự mà giờ nhỏ xíu. Quan nói:
“Thủ Huồng cúng dường bố thí chừng nào thì tội bớt đi chừng nấy, và cái gông cũng nhỏ theo. Cúng hết tiền thì tội xóa sạch.”
Thủ Huồng trở về trần, cất một cái nhà bằng bè tre trên sông, ở đó ổng bố thí tiền, gạo, đồ ăn, nồi niêu, tới khi sạch bách hết của tiền. Ruộng đất hiến xây cầu làm đường, giúp đỡ vô số người.
Nơi chiếc bè thả trên dòng sông, chỗ ngã ba Đồng Nai – Sài Gòn, về sau được gọi là Nhà Bè, rồi cái tên đó thành địa danh quen thuộc tới giờ.
Sau này ở Biên Hòa còn nhiều chỗ mang tên ông: cầu Thủ Huồng, rạch Thủ Huồng. Người ta nhắc lại chuyện ổng như một bài học để đời: tham lam vơ vét hại người thì tội lỗi ngập đầu, biết quay đầu làm việc thiện bố thí hết của cải thì đổi được phước đức.
Bài Viết Liên Quan
CHƯƠNG VI: IV – CHÚ ĐẠI BI – KINH THIÊN THỦ THIÊN NHÃN VÔ NGẠI ĐẠI BI
Đời Đường, Sa môn Dà–Phạm Đạt–mạ, người xứ Tây Thiên Trúc dịch. Như thế tôi nghe, một thời, đức Phật...
Xăm Quan Thánh 61
Xăm Quan Thánh 61: Trung Bình 第六十一号簽 中平嘯聚山林兇悪俦善良無事苦煎憂主人大笑出門去不用干戈盗賊休碧仙注心驚如踏一層冰果敬反成度量生一葦一航波浪定駸駸喜色靄門庭 Âm: Tiếu tụ sơn lâm hung ác thù,Thiện lương vô sự khổ...
Bài 10: Hồng Ân Cho Đất Việt
Phật Quyền đào tạo hiền tài Giúp dân giúp nước mai này đi lên Hồng ân từ Đấng Bề Trên...
Linh Phù Ẩn Thân
Tất cả những linh phù này đều có công năng linh dị, những người được Điểm đạo và được Tổ...
Xăm Quan Thánh 100
Xăm Quan Thánh 100: Thượng Thượng 第一百号簽 上上我本天仙雷雨師吉凶禍褔我先知至誠祷祝皆靈应抽得終簽百事宜碧仙注吉凶禍福自天公聖鑑分明處處通好竭忱忠敦善道慈恩佑啟福無窮 Âm: Ngã bổn thiên tiên lôi vũ sưCát hung họa phúc ngã...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 61
XĂM TẢ QUÂN SỐ 61 Đắc thật sự điếu mang,Muộn sầu lự cánh trường.Tái tam cầu hữu ích,Kim ngọc tự...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 33
XĂM TẢ QUÂN SỐ 33 Trường an du tử lộTrực đãi lòng phiKhải vọng tu du âm tín chiNại hạ...
Bài 49: Mong Trò Tinh Tấn
Lão không có biết giấu nghề Bao nhiêu tuyệt học chẳng nề truyền trao Lão không có ngại gian lao...