XĂM TẢ QUÂN SỐ 4
Kiếm kích mãng lâm thành,
Trung đồ tự thãn bình,
Kiên giáp trì đao thủ,
Tự thử vật lưu đình.
NGHĨA
Gươm đao đầy núi khắp rừng,
Rồi mai lại đặng nửa đường bình an,
Tay cầm giáo sắt giáp vàng,
Từ đây mới hết dùng dằn nỗi chi.
GIẢI
Dục kiên tâm chữ,
Chuyên tâm khiến chuyển,
Lập tâm khả hành,
Phương đắc tựu thành.
NGHĨA
Muốn giữ mối hàng cho chắc, thì phải giữ lòng mà làm phải gắng chí lo lường tráo trở thì các việc mới nên.
MẬT PHƯỚC TỰ
Người xin được quẻ này đang lâm vào thế nguy nan. Tuy nhiên, nếu biết giữ vững ý chí, ắt sẽ tìm thấy cơ hội mới. Lời khuyên của bề trên là phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng (mặc giáp kiên cố, cầm chắc tay đao), một khi đã quyết thì phải hành động ngay, tuyệt đối không được chần chừ hay dừng lại nửa đường, kẻo lỡ mất thời cơ.
LỜI BÀN
Bổn mạng: Bổn mạng thời truân chuyên, chờ đến mùa thu rồi mới phát đạt được, từ đó đến sau thì mới hành thông, song phải bền lòng không nên khinh dễ, thì mới được tốt.
Gia đạo: Việc nhà trước hư sau nên, song phải gìn giữ không nên vận động, chờ thời sẽ hay.
Mưu sự: Việc mưu thời cũng đặng, song trước phải lo lường kỹ lưỡng, thì chắc được.
Cưới gả: Vợ chồng e bị xung khắc trước không được hòa, song sau lại thì việc cũng thành tựu.
Chiếm bịnh: Bịnh này phải phòng giữ trong lúc mùa thu hay là ngày Thân ngày Dậu cho lắm, qua được mùa hay là mấy ngày ấy thời bịnh mới lành.
Cầu tài: Cầu tài thời chắc được tài, nhưng phải phòng giữ cho lắm, nếu cầu được rồi thời phải lo lui, thời mới vẹn toàn được.
Cầu quan: Cầu quan thời có lẽ được, song phải tốn hao nhiều tiền của lắm, vậy thì đừng bổn sẻn thời việc mới nên.
Xuất hành: Ra đi trước gặp nhiều chuyện nguy hiểm sau lại mới được bình yên vậy, nên giữ lòng bền chắc đừng bôn ba lắm thời mới tốt.
Kiện cáo: Trước hết tốn nhiều tiền của, thế coi thì chắc hơn được, không dè sau việc hãy lòng dòng không xong chi cả.
Vậy nên kiên nhẫn việc mới nên.
Mất đồ: Của nầy nó đã đem về hướng Tây, dầu có kiếm cũng nhọc lòng vô ích.
TÍCH CỔ
Mạc Đỉnh Chi – Diện Mạo Xấu Xí – Thi Đỗ Trạng Nguyên
Năm 1304, đời vua Trần Anh Tông, Mạc Đĩnh Chi đi thi, đỗ trạng nguyên. Nhưng khi vào chầu, vua thấy người ông nhỏ bé, lại xấu xí, nên không muốn cho ông đỗ đầu. Biết ý, ông đã làm bài “Ngọc tính liên phú” (Hoa sen nơi giếng ngọc), tự ví mình như loài hoa sen hiếm quí, đề cao trí tuệ và phong thái cao quý, song không muốn a dua với người tầm thường chỉ để mong cho đời biết đến. Vua đọc xong khen là kiệt tác mới cho đậu Trạng nguyên và tin dùng
Bài Viết Liên Quan
Bài 133: Nghĩa trọng tình thâm
Tiền tài như gió cuối sương, Có rồi lại mất, vấn vương ích gì? Chỉ câu nghĩa trọng tình tri,...
Bài 143: Sự im lặng của người biết tu
Tu là để sống biết điều Không ham tranh chấp, chẳng liều hơn thua Tu rồi chẳng phải ganh đua...
Bài 15: Chân Long Thiên Tử Là Ai?
Môn đồ tham vấn hỏi Thầy: “Chân long thiên tử thời này là ai?” Lão nghe chỉ biết thở dài...
Bài 31: Thời Đại Tâm Linh Thăng Hoa
Thời đại tâm linh thăng hoa. Đây là thời đại huyền linh Các nhà đạo đức xứ mình rất đông...
CÂU CHUYỆN SỐ 4 – CHIMDADA CẦU ĐẠO
Nền đạo giáo Cao miên bắt đầu bằng Bà-la-môn giáo. Bà-la-môn giáo thờ 3 thần tối cao: Brahma tượng trưng...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 19
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 19 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Thế giới tâm linh của Hồ Cáp Ngô Duy Lâm...
CHƯƠNG VI: V – THẤT CU CHI PHẬT MẪU SỞ THUYẾT ĐÀ-LA-NI KINH
Đường Thiên Trúc, Ngài Tam Tạng Pháp Sư Quảng Trí Bất Không phụng chiếu dịch Phạn ra Hán văn.Tỳ khưu...
Bài 64: Tu Là Thế Nào?
Các trò tham vấn lão già. Để mong hiểu rõ tu là ra sao? Chữ tu ngắn gọn làm sao...