Từ đời vua Lý đến Trần
Qua kỳ Trịnh Nguyễn tranh phân hai đàng
Trận đồ trấn yểm Nam bang
Ngày càng ác dữ hại ngàn chúng dân
Xã phường thành phố xa gần
Ngập chìm trong lũ mấy phần tan hoang
Những khu đô hội giàu sang
Thiên tai đánh phá ngổn ngang bốn bề
Lũ từ thượng nguồn đổ về
Cuốn phăng làng mạc chẳng hề tiếc thương
Các nơi trực thuộc trung ương
Lửa ma thiêu rụi chẳng đường phục nguyên.
Cung đình đấu đá không yên
Quần thần mưu tính đoạt liền ngai vương
Quốc gia gặp cảnh tang thương
Ngoại xâm nội loạn trăm đường bủa vây
Những lời vừa nói trên đây
Đều là lời thật nói ngay tỏ tường
Chẳng ai muốn thấy quê hương
Thời lâm thảm cảnh tang thương khổ sầu
Mong người suy ngẫm cho sâu
Chẳng ai muốn thấy cảnh sầu xảy ra
Lời vàng Phật Thánh truyền ra
Là mong người cõi ta bà ngẫm suy.
Nay Trời ban xuống lệnh kỳ
Hoằng truyền pháp mật sẽ thì giúp dân
Tuyển người khắp chốn dương trần
Chỉ cần đủ phước chư Thần chứng ngay
Trao cho ấn lịnh của Thầy
Xuất sơn cứu độ mai này chẳng xa
Độ cho thiên tử vua ta
Ngai vàng được vững nước nhà an yên
Triệu hồi hộ pháp rồng thiêng
Phá đi phép yếm ba miền quê hương
Không còn những cảnh đau thương
Bốn phương tám hướng sẽ thường an vui.
Bài Viết Liên Quan
Câu chuyện số 13: Huyền bí Đông và Tây Phương
Sự phối hợp của huyền bí Đông, Tây Học-trò-già được lệnh của thầy già để viết bài. Thầy già đã...
Câu Chuyện Số 9: Điểm Đạo Và Trộm Đạo
Lúc đó Thầy Già còn ở Việt Nam, khoảng năm 1980. Có một ông giáo sư, cựu hiệu trưởng trường...
Bài Pháp Số 16: Đại Bồ Tát Duy Ma Cật Thuyết Giảng Phẩm Phật Đạo
Mến chào các bạn.Mật Phước Tự xin giới thiệu đến quý đạo hữu bài giảng của Thầy Quảng Nghệ về...
Bài 70: Vì Sao Chưa Hết Khổ?
Cha con ngự ở trên Trời. Làm sao không thấy cuộc đời trái ngang Nhưng mà Cha vẫn chưa ban...
LONG BÌNH ĐIỀN (Phần 2/4)
Buổi trưa chúng tôi đã đến nhà của một huynh đệ của chúng tôi tại Mỹ Tho do sự sắp...
Câu Chuyện Số 8: Lạt Ma Tây Tạng
Nguyễn Thành Nhơn đã 82 tuổi. Trông ông chỉ tưởng ông chừng mới hơn 50. Xuất thân từ một gia...
Bài 133: Nghĩa trọng tình thâm
Tiền tài như gió cuối sương, Có rồi lại mất, vấn vương ích gì? Chỉ câu nghĩa trọng tình tri,...
Bài 122: Giữ mình đừng giận
Tâm người như nước hồ thuLặng trong mới thấy mây ru bóng mìnhMột câu gió thoảng vô tìnhCũng khơi lay...