Tu đi con, kẻo muộn rồi
Thời gian lặng lẽ chẳng chờ một ai.
Ngày nay chưa thấy chông gai,
Ngày mai bước đến… liệu ai đỡ mình?
Thầy từng đi lối mỏng manh,
Qua bao kinh nghiệm mới thành hôm nay
Đèn khuya, kinh kệ cầm tay
Không mang danh lớn, cũng hay chữ đời.
Con còn trẻ, gió còn xuôi
Chớ nên buông thả một thời đẹp sao
Thành công chẳng đến ào ào,
Gieo chi hôm trước, ngày sau gặt dần.
Biết rằng tu khó nhiều phần,
Nhưng không tu học, bao lần lỡ duyên
Người hay chẳng phải thần tiên,
Nhờ tu mới thoát muộn phiền tối tăm.
– Thầy Quảng Nghệ –
Bài Viết Liên Quan
Bài 102: Bài học đời người
Hôm nay đuối quá phải không? Mỉm cười một cái cho lòng nhẹ tênh Đời ai cũng chín lênh đênh...
Bài 25: Kiếm Rồng Uy Chấn Sơn Hà
Có người hỏi lão thế này: “Rồng nào mới được trao tay kiếm Rồng?” Lão xin hồi đáp thật lòng:...
Bài 99: Kiếm Rồng Cứu Nguy Nước Nhà
Năm Thìn bão lụt thiên tai Nước dâng khắp chốn bi ai cõi lòng Lão ngồi mòn mỏi đợi trông...
Bài 159: Chuyện đời coi nhẹ – tâm không vương sầu
Hãy luôn suy nghĩ điều lành Dù cho cuộc sống mong manh tháng ngày Buồn đau rồi cũng qua ngay...
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 46
QUẺ SỐ 46 – TRUNG BÌNH TRIỆU Đăng cao tự ty DỊCH Lên cao khởi tự thấp TỔNG THI Thùy...
Bài 77: Chân Tu
Tu nhà cũng vẫn đắc thành. Cần chi đến chốn non xanh, miếu đền Tu hành có được đặng nên...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 21
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 21 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT Ban biên tập Mật Phước...
CHƯƠNG III: I- TÔN CHỈ VÀ GIÁO LÝ CĂN BẢN
Giáo thuyết của Mật Pháp được ghi chép lại trong nhiều bộ kinh khác nhau. Tất cả được tập thành...