Ở đất Trấn Biên ngày xưa, tức vùng Đồng Nai bây giờ, có giai thoại nổi tiếng về ông Thủ Huồng. Tên thiệt của ông là Võ Thủ Hoằng, mà dân gian đọc trại ra thành Huồng. Ổng sống vào cuối thế kỷ 18 đầu thời Nguyễn, làm quan thư lại, giữ việc thu thuế và an ninh. Nhờ có chức quyền, lại thêm nhiều mánh khóe nên ổng hốt của dữ lắm: cho vay nặng lãi, chiếm đoạt ruộng đất rồi trở nên giàu nứt đố đổ vách.
Có điều nhà cao cửa rộng, tiền bạc ê hề mà vợ chồng ổng lại không có một mụn con nào. Rồi vợ ổng mất sớm, để lại một mình ổng sống trong cảnh giàu sang cô quạnh. Sau khi từ quan, ổng rảnh rang nên đi đây đi đó chơi cho khuây khỏa.
Một bữa nghe đồn có cái chợ Mạnh Ma, nơi người âm và người dương có thể gặp nhau, ổng mới tìm tới và tình cờ gặp lại vợ.
Hai người mừng rỡ nói chuyện:
“Lâu nay ở dưới bà làm cái giống gì?”
“Tui làm vú cho thằng con ông Diêm vương, khỏe lắm.”
“Mình ở với nhau chừng đó năm mà bà bỏ đi làm tui rầu muốn chết. Giờ gặp bà, coi dắt tui xuống đó cho biết một chút được hôn?”
“Thì đi, nhưng ông không ở được lâu đâu, ba bốn ngày phải về.”
Hai vợ chồng xuống âm phủ, bả giấu ổng trong nhà bếp, nhưng ổng muốn đi coi mấy nơi mà người trần bị xử tội sau khi chết. Bả dắt ổng tới một nơi, ở đó có cái gông bự tổ chảng. Ổng biểu vợ dắt đi gặp phán quan hỏi, cái gông đó sao chưa xài. Quan nói:
“Để dành cho Thủ Huồng.”
“Thủ Huồng làm gì mà bị xử?”
“Y làm bậy lắm. Hồi mần thơ lại thì cho tội sống làm ra chết, tội phải làm ra quấy, đặng kiếm cớ ăn tiền của người ta. Rồi lấy tiền đó cho vay ăn lời, gộp cao hơn vốn không biết bao nhiêu lần.”
“Vợ của Thủ Huồng có bị xử theo chồng hay không?”
“Không, ai làm nấy chịu.”
“Rồi sao mới hết tội?”
“Lấy hết số tiền kia đem cúng dường bố thí, vậy thôi.”

Thủ Huồng biểu vợ lẹ lẹ dắt mình về chợ Mạnh Ma, rồi từ đó ổng dông thẳng về Gia Định. Ổng cúng dường bố thí cho tới ba năm sau thì vơi bảy phần mười gia sản. Ổng trở ra chợ Mạnh Ma chờ gặp vợ dắt xuống âm phủ coi cái gông lần nữa. Vợ dắt xuống, ổng thấy cái gông đã nhỏ bớt chín phần mười. Mừng hết lớn, ổng kiếm phán quan hỏi sao cái gông lúc trước bự mà giờ nhỏ xíu. Quan nói:
“Thủ Huồng cúng dường bố thí chừng nào thì tội bớt đi chừng nấy, và cái gông cũng nhỏ theo. Cúng hết tiền thì tội xóa sạch.”
Thủ Huồng trở về trần, cất một cái nhà bằng bè tre trên sông, ở đó ổng bố thí tiền, gạo, đồ ăn, nồi niêu, tới khi sạch bách hết của tiền. Ruộng đất hiến xây cầu làm đường, giúp đỡ vô số người.
Nơi chiếc bè thả trên dòng sông, chỗ ngã ba Đồng Nai – Sài Gòn, về sau được gọi là Nhà Bè, rồi cái tên đó thành địa danh quen thuộc tới giờ.
Sau này ở Biên Hòa còn nhiều chỗ mang tên ông: cầu Thủ Huồng, rạch Thủ Huồng. Người ta nhắc lại chuyện ổng như một bài học để đời: tham lam vơ vét hại người thì tội lỗi ngập đầu, biết quay đầu làm việc thiện bố thí hết của cải thì đổi được phước đức.
Bài Viết Liên Quan
Bài 167: Bình yên
Bình yên là ở nơi nào Ngồi trên đỉnh núi, hay vào biển xa? Bình yên ở chính lòng ta...
Bài 46: Giới Thiệu Sư Đệ Quý Tín
Lão có một người sư đệ. Nay ngoài sáu chục đề huề tấm thân Thầy cho sư đệ xuống trần...
Bài 106: Khuyên tu
Tu hành sớm tối chớ quên, Tịnh tâm giữ ý, gạn đen thêm vàng. Gió trần dù có ngổn ngang,...
CHƯƠNG II: II – LƯỢC SỬ MẬT-TÔNG TRUNG-HOA
II. LƯỢC SỬ MẬT TÔNG TRUNG HOA Kinh điển của phái Mật Giáo Tạp Bộ (Tạp Mật)[1] được dịch sang...
Giải Ếm Long Mạch
Bài 21: Đôi Lời Cùng Bậc Anh Hào
Lão nay bảy chục tuổi trời Hồi âm thơ tín chẳng thời được nhanh Lão mong gieo được duyên lành...
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 13
TẬP SAN MẬT PHƯỚC SỐ 13 CÂU CHUYỆN TÂM LINH: Cuộc trừ tà nổi tiếng thời Tống Đời vua Tống...
Xăm Quan Thánh 89
Xăm Quan Thánh 89: Trung Cát 第八十九号簽 中吉樽前無事且高歌時未來時奈若何白馬渡江雖日暮虎頭城裡看巍峨碧仙注笑靣有刀一生徒劳等得時來日落天高 Âm: Tôn tiền vô sự thả cao ca,Thì vị lai thì nại...
Hay quá, cần share