Anh hào ở khắp bốn phương.
Chẳng nề cách trở dặm trường xa xôi
Muốn sang hội ngộ mấy hồi
Lão đây vui sướng đứng ngồi không yên
Làm sao mới biết hữu duyên
Ai người phước đức để truyền kiếm Thiêng?
Lão xin truyền đạt vẹn nguyên
Y lời Thầy Tổ dạy truyền như sau:
“Không phân cao thấp sang giàu
Chỉ cần có chí lược thao văn tài
Dù cho dưới trướng của ai
Chỉ cần lòng dạ thẳng ngay thật thà
Khiêm cung thờ kính Phật đà
Thánh Thần chứng giám – vậy là được thôi!
Chẳng cần chót lưỡi đầu môi
Ra bàn thờ khấn xem coi thế nào
Chư Thiên ban điển ra sao
Trời Cao giáng lệnh mới trao kiếm Rồng.”
Lão đây là kẻ làm công
Tất đều theo ý của Ông Ngọc Hoàng
Lão không có dám làm càn
Tự mình trao kiếm giúp an nước nhà
Lòng riêng cảm mến quê cha
Mong chờ được thấy sơn hà đẹp tươi
Nhưng mà phải gặp đúng người
Phật Trời ấn chứng mười mươi mệnh rồng
Lão đành gom vén tấm lòng
Ngồi yên trong động, chân long đến tìm
Lão đây cầu nguyện hằng đêm
Mong cho đất nước êm đềm giàu sang
Tương lai bờ cõi mở mang
Việt Nam vụt tiến gấp ngàn Mỹ – Âu
Tiếng tăm vang khắp năm châu
Tâm linh, khoa học dẫn đầu khắp nơi.
Bài Viết Liên Quan
LINH XĂM ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – QUẺ SỐ 13
QUẺ SỐ 13 – ĐẠI CÁT TRIỆU Tích cốc phòng cơ. DỊCH Trữ thóc phòng đói. TỔNG THI Nhất thể...
6. KINH ĐẠI NHẬT
Khi dịch ra Hoa Văn thì các vị Đạo Sư thường dịch tên Kinh này là: Đại Tỳ Lô Giá...
Bài 49: Mong Trò Tinh Tấn
Lão không có biết giấu nghề Bao nhiêu tuyệt học chẳng nề truyền trao Lão không có ngại gian lao...
Bài 2: Học Phật Quyền có lợi ích thực tế gì?
Pháp này giúp thoát muộn phiền Không dùng thi thố kiếm tiền kiếm danh Pháp này đường tắt đi nhanh...
Xăm Tả Quân Lê Văn Duyệt – Xăm Số 59
XĂM TẢ QUÂN SỐ 59 Vô si chi đồ bất khả cận,Mạc dưỡng hà ma thành âm bịnh,Tặc nhơn gia...
1. Mật Tông Phật Giáo Tinh Hoa Yếu Lược (Cư Sĩ Triệu Phước)
Quyển “Mật-Tông Phật-Giáo Tinh-Hoa Yếu-Lược” là bản đúc kết của Mật-Tông Phật-Giáo Tinh-Hoa quyển Thượng và Trung xuất-bản tại Hoa-Kỳ...
Bài 39: Đức Hạnh Thánh Hiền
Ngoảnh đầu thoắt đã hết năm. Số ngày xuống núi vừa tầm ba trăng Rao cho người thế biết rằng...
Bài 122: Giữ mình đừng giận
Tâm người như nước hồ thuLặng trong mới thấy mây ru bóng mìnhMột câu gió thoảng vô tìnhCũng khơi lay...